có một tình yêu nâng bước cho tôi- hotinhtam

 

Photobucket

Nhưng bản chất của Kiên Tâm là bản chất của người nghệ sĩ. Càng sống gắn bó với ông trong công việc tôi càng nhận ra rằng bản chất của con người là nghệ sĩ mà Kiên Tâm chính là một trong những con người rất mực nghệ sĩ.

 



 

 ảnh đen trắng của hotinhtam

CÓ MỘT TÌNH YÊU TỪNG CHẮP CÁNH CHO TÔI

Hồ Tĩnh Tâm

 

Tôi không biết sẽ bắt đầu bài viết này như thế nào nếu như không nói tới hai chữ “tình yêu” bởi vì bản chất rất thật của con người chính là tình yêu. Tình yêu ở trong tâm thức của con người luôn hiện diện trong con người cho dù con người cụ thể nào đó có từng làm nên những điều ác đi chăng nữa thì cũng có lúc tình yêu trong lương tâm thức tỉnh phục thiện cho họ trở lại làm người. Người từng tâm sự với tôi rất nhiều về điều đó chính là nhạc sĩ Kiên Tâm nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Cửu Long nguyên là chiến sĩ vệ quốc đoàn năm mới vào tuổi mười sáu.

 

Cuối  năm 1980 khi mới từ Cần Thơ về Cửu Long nhận nhiệm vụ dạy học tôi đã hết sức bất ngờ khi nghe các anh chị học viên của mình trong một lần sinh hoạt văn nghệ đã hát âm vang rất hùng hồn một hành khúc chiến đấu về quê hương của họ mà chỉ cần với một lần nghe ấy tôi đã thấy và sẽ không bao giờ quên được hình ảnh bước chân những đoàn quân giải phóng rầm rập xốc lê trần tiến về giải phóng quê hương Vĩnh Long.

 

Về Vĩnh Long đi giữa mùa xuân giải phóng Vĩnh Long

Đồng bào ơi bão nổi lên rồi

Bao năm trời thù máu tim sôi

Quyết trả thù thành phố yêu ơi

Một mùa xuân tổ quốc gọi rồi rung chuyển đất trời

Dậy đồng lúa sóng dâng Cửu Long

Về thành phố xông lên lập công

Diệt giặc Mỹ đồng bào ơi!

 

Tôi biết đến tên nhạc sĩ Kiên Tâm từ đó nhưng phải mãi tới năm 1986 tôi mới gặp ông thật sự kính nể ông và coi ông như một người thầy trong lĩnh vực âm nhạc. Chính ông là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều khi tôi lần đầu tiên tham gia Trại sáng tác âm nhạc của khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Thấy tôi cứ loay hoay chưa biết chọn đề tài nào để viết tác phẩm giao nạp cho Trại tổ chức biểu diễn báo cáo Kiên Tâm mời tôi đến Hội Văn học Nghệ thuật uống với ông ly rượu rồi trong lúc trà dư tửu hậu ông nói: “Mầy dạy học mầy nên viết về các cô giáo vùng sâu. Thương lắm nghe mầy. Lương bổng thiếu trước hụt sau trường lớp thì phải mượn nhà chùa vậy mà họ yêu nghề hơn ai hết nghen mầy”. Thế rồi trong lúc nâng chén tếu táo chuyện đời ông hát cho tôi nghe không biết bao nhiều làn điệu dân ca Nam Bộ trong đó có rất nhiều bài dân ca Khomer. Rồi ông nói với tôi: “Mầy từng theo ba mẹ ra tập kết ngoài Bắc mầy hát cho tao nghe vài bài dân ca Tây Bắc được không? Cái gì thì cái dân ca vẫn luôn là cái hồn của âm nhạc nghen mầy. Viết nhạc là phải viết bằng cảm xúc trái tim đừng có quá khai thác vốn liếng kỹ thuật làm mất đi tình yêu cháy bỏng của con người”.Chính nhờ sự gợi ý này lần đó tôi đã viết rấ nhanh ca khúc “Cô giáo vùng sâu” bằng cách kết hợp lối tiến hành giai điệu của dân ca Tây Bắc với lối sủ dụng tiết điệu múa lamtholl của dân ca Khomer Nam Bộ.

 

Tôi biết đó chính là cách mà Kiên Tâm vẫn thường dùng để khuyên nhủ anh chị em sáng tác ca khúc của tỉnh nhà khi viết nhạc. Chính sự giản dị và gần gũi của ông đã ươm mầm cho rất nhiều cây viết trẻ. Như bản thân tôi tôi cũng học được ở ông rất nhiều từ chính cách nghĩ cách sống cách viết của ông cách mà ông chan hòa cùng chúng tôi như không hề có sự chênh lệch về tuổi tác về cương vị công việc. Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Phân hội trưởng Phân hội âm nhạc Cửu Long chỉ đơn giản là Kiên Tâm vậy thôi.

 

Năm 1990 khi Kiên Tâm hướng dẫn đoàn nhạc sĩ Việt Nam đi thực tế sáng tác về Bác ở Trà Vinh nơi có ngôi đền thờ Bác được xây dựng từ trong chiến tranh tại ấp Sa Bình tôi cũng là một thành viên. Đoàn sáng tác lúc ấy có GS TS âm nhạc Quang Hải nhạc sĩ Xuân Hồng nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn ai cũng đã có được bản thảo viết về Bác trong tay còn tôi sau mấy ngày thâm nhập vòng vòng xã Vĩnh Hội tay  trắng vẫn hoàn tay trắng. Người ta đã viết về Bác quá nhiều quá hay tôi còn biết viết gì nữa. Thấy tôi bấn bí trong một lần nhậu tại nhà họa sĩ Phong Ba Kiên Tâm đã khéo léo gợi ý phong Ba kể lại câu chuyện Phong Ba đã vẽ bức sơn dầu chân dung Bác cho đền thờ như thế nào trong thời lửa đạn. Rồi Kiên Tâm khen Phong Ba có ý thức tôn vinh lãnh tụ chỉ vẽ Bác ban ngày chứ không vẽ ban đêm chỉ vẽ Bác trên mặt đất chứ không vẽ dưới hầm; rồi ông bắt sang chuyện đồng bào đã góp nhặt từng cây tre từng tấm lá từng cắc bạc để xây dựng đền thờ Bác như thế nào hợp sức cùng nhau bảo vệ đền thờ Bác như thế nào để ngọn đèn dầu trước chân dung Bác dù qua bao lần mưa bom bão đạn vẫn không bao giờ tắt. Đó là cách mà nhạc sĩ Kiên Tâm đã gợi ý tôi khai thác đề tài sáng tác về Bác trên một bình diện khác bình diện của lòng dân luôn hướng về vị cha già dân tộc. Nhờ vào điều đó tôi đã vận dụng điệu thức oán  Nam Bộ   sáng tác được ca khúc “Người mẹ giữ lửa đền thờ Bác” trên tông màu tối dịu của gam la thứ thiên nhiên.

 

Có lẽ con người Kiên Tâm là con người của bản chất thật của ông.

Sinh ra ở Tân Nhuận Đông Châu Thành Đồng Tháp vào năm 1920 năm 1945 mới mười sáu tuổi ông đã theo tiếng gọi “lên đàng” sung vào vệ quốc đoàn tham gia chiến đấu năm 1948 được kết nạp trở thành đảng viên của Đảng. Ông theo Đảng với tiếng hát nhiệt thành yêu tổ quốc của một chàng trai mới lớn; cùng cây đàn và cây súng ông đã dấn thân trên rất nhiều nẻo đường chiến trận kể cả những nơi dưới thời Mỹ - Ngụy được coi là địa ngục trần gian như các đề lao các xà lim chuồng bò chuồng cọp ở Phú Quốc và Côn Đảo. Trên chiến trường ông xông pha chiến đấu bằng tay đàn tay súng. Trong ngục tù   ông dùng tiếng hát và cây đàn cùng nghị lực và chí kiên cường của một đảng viên để chống trả quân thù. Thấy anh em bạn tù chết nhiều vì ốm đau bệnh tật ông đã nhận lời dạy nhạc cho con trai tên quận trưởng Côn Lôn mượn chính tay tên chúa ngục khét tiếng ác ôn tìm cách tuồn thuốc men và đồ ăn vào cho bạn tù. Và giữa chốn tối tăm địa ngục trần gian ấy ông đã sáng tác và truyền bá được khá nhiều ca khúc nói lên chí quật cường của các chiến sĩ cộng sản bất luận trong hoàn cảnh nào cũng không bao giờ khuất phục kẻ thù. Chính tình yêu tổ quốc chính lòng căm thù lũ cướp nước và bán nước đê hèn đã hun đúc thành giai điệu tiết điệu thành ca từ cho những ca khúc ngời ngợi sức mạnh chiến đấu của Kiên Tâm.

 

Nhưng bản chất của Kiên Tâm là bản chất của người nghệ sĩ. Càng sống gắn bó với ông trong công việc tôi càng nhận ra rằng bản chất của con người là nghệ sĩ mà Kiên Tâm chính là một trong những con người rất mực nghệ sĩ.

 

Vào nhưng năm 80 của thế kỷ trước đường từ Vĩnh Long đi Trà Cú rất gian nan. Mỗi lần đi thực tế sáng tác chúng tôi thường phải đeo bám phía sau những chiếc xe thùng nêm chật hành khách chịu trận với nhau những quăng quật nhồi lắc vì ổ gà ổ chó ổ voi vì nắng hè và bụi đỏ lầm lầm. Vậy mà khi tới được huyện lỵ trong lúc cánh sáng tác trẻ bơ phờ nằm dài ra ngáp gió Kiên Tâm lại lăn xuống bếp phụ dọn đồ ăn và kể thao thao không biết bao nhiêu là chuyện tiếu lâm kháng chiến cho anh em nghe đỡ mệt.

Chúng tôi đã cười phá ra khi nghe ông ngẫu hứng đọc rằng:

 

Đường đi về huyện lỵ Trà

Cu đâu chửa thấy đít đà đỏ tươi

 

Sự hóm hỉnh của Kiên Tâm trong những  câu chuyện đời thường tếu táo luôn là nguồn động viên giới sáng tác trẻ quên đi mệt nhọc hăng hái dấn thân thâm nhập sâu vào những vùng nông thôn nghèo khó. Kiên Tâm có một biệt tài là biến chuyện thật thành chuyện hài để chọc cười thiên hạ. Một lần trong đoàn sáng tác âm nhạc có nhà văn Sơn Nam tháp tùng. Khi đến Ô Đùng thấy ở đâu người ta cũng cắm biển đề “cấm heo ra đường” và nhà văn Sơn Nam cứ lom khom dương mục kỉnh đọc những cái biển ấy đến bữa cơm Kiên Tâm đã bịa rằng: “Ông Sơn Nam là nhà văn mà thật như đất tới đâu ổng cũng lom lom đọc mấy cái biển cấm heo ra đường rồi day sang hỏi tao bộ heo Trà cú là heo thoát dốt heo biết đọc ha ông? Trà Cú coi vậy mà giỏi cả bổ túc văn hóa cho heo!”. 

 

Sự hóm hỉnh cùng mình cũng chính là từ sự sâu sắc nước đời của Kiên Tâm. Bởi vì cứ mỗi lần đứng ra vận động sáng tác mở Trại sáng tác cái mà Kiên Tâm lo nhất là tác phẩm và chất lượng tác phẩm chứ không phải là lối sống hay uống rượu của dân văn nghệ. Mọi hành động trong công việc của ông mọi tiếp xúc với văn nghệ sĩ trong cuộc sống của ông bao giờ cũng hướng về chăm lo chất lượng tác phẩm của anh em. Ông không bao  giờ đem sự ràng buộc về quản lý Nhà nước ra hù dọa anh em phải có tác phẩm mà là bằng tấm lòng và tình cảm của ông ông khéo léo động viên và tiếp sức cho anh em có tác phẩm.

 

An Phương kể với tôi rằng chính Kiên Tâm là người dìu dắt kết nạp An Phương vào Hội Văn học Nghệ thuật nhưng cứ mỗi lần đến thăm Hội bao giờ An Phương cũng được Kiên Tâm vồn vả pha trà tiếp rước và còn cả mồi màng với rượu trắng. Có lần An Phương say tới mức chìm xuồng tại bến chính ông già Kiên Tâm đã cõng chàng trai trẻ về phòng giăng mùng cho ngủ lại còn mua sẵn cho cả một ca trà đá lớn. Vậy mà mới hừng đông hôm sau Kiên Tâm đã đạp xe lọc cọc ra Hội chăm cho An Phương một ly lớn trà nóng chanh đường. Thấy An Phương tỏ ra cảm động Kiên Tâm cươi khà khà: “Mầy tưởng tao chỉ lo cho mầy thôi sao? Tao lo cho mầy là vì còn lo cho tác phẩm của mầy. Có được thằng nghệ sĩ mà không biết quý không biết giữ thì giữ cái gì há mầy?”. An phương lúc đó còn rất trẻ được nước lấn tới: “Tía hay là tía gả con gái cho con nhen!”. Xin nói rõ là hầu như tất cả anh chị em cán bộ trẻ tuổi trong cơ quan Hội đều gọi chú Hai Kiên Tâm là tía. Tía có mấy cô con gái là nghệ sĩ múa là đạo diễn sân khấu thuở ấy đẹp như hoa hường hoa lan. Tía cười hà hà mà rằng: “Cái thằng ngu hết sức. Nó công dân tao cũng công dân tao quyền gì mà gả nó cho mầy. Mầy muốn thì mầy phải tìm cách yêu nó để nó yêu mầy. Con tao cũng dân văn nghệ cứ sáng tác cho tốt là nó thích”.

 

Đấy cái chất nghệ sĩ của nhạc sĩ Kiên Tâm là vậy đấy.

Tôi nhớ không bao giờ quên cái  lần Kiên Tâm lui cui một mình dọn dẹp cái tủ sách khổng lồ của Hội mà đáng ra việc này là công việc của nhân viên văn phòng. Loay hoay sao đó cái tủ gỗ bên to đùng bị lệch nghiêng sợ bể kiếng cái tủ quý thiết mộc Tía dạng chân dùng hai tay chống đỡ. Và cái tủ nặng mấy trăm ký cứ vậy mà từ từ đè xuống tía đè xuống mãi như sắp đè bẹp ông già tía ở tuổi ngoài sáu mươi xuống nền nhà. May cho tía là mọi người đã xuất hiện đúng lúc. Nhưng từ đó tía bắt đầu lâm bệnh. Và bệnh tình càng ngày càng nặng nặng tới mức chuyển sang ung thư rồi di căn ác tính. Mọi người không còn được nghe tía đàn tía hát không còn được nghe tía hóm hỉnh hài hước tiếu lâm. Hội Văn học Nghệ thuật Cửu Long nhuốm buồn vì thiếu vắng một nghệ sĩ luôn sống rất người với tất cả mọi người- nhạc sĩ Kiên Tâm.

 

Bản thân tôi không bao giờ quên được một chuyện mà có lẽ đến cuối đời mình tôi cũng sẽ đem theo.

 

Số là từ năm 1987 đến năm 1990 nhạc sĩ Kiên Tâm từng rất nhiều lần động viên tôi làm đơn xin vào Hội Nhạc sĩ Việt Nam và ông còn chuẩn bị sẵn cả đơn cho tôi nhưng lúc đó tôi đã luôn tìm cách từ chối. Đến khi ông lâm bệnh sắp qua đời chính tôi là người đã đứng ra chọn nhạc và viết kịch bản để Đài Phát thanh Truyền hình Cửu Long bấm máy quay phim tài liệu về cuộc đời chiến sĩ và nghệ sĩ của ông. Trong một cảnh quay tại nhà lúc đó có tổ quay phim và anh Quang Nguyên- Trưởng Phòng Truyền hình tôi và Huỳnh Thanh Hồng cứ giữa chừng hai khoảng cách bấm máy mười lăm phút chúng tôi phải dừng chạy máy vì Kiên Tâm không thể chịu đựng được sự đau đớn của ác tính di căn lâu hơn sau khi tựa lưng ngồi thở hào hển một lúc Kiên Tâm lại phều phào nói với tôi: “Tâm ơi tao muốn mầy làm đơn xin vào Hội nhạc sĩ Việt Nam để tỉnh mình có Chi hội nhạc sĩ như người  ta tay tao vẫn còn ký được Tâm ơi!”. Lúc đó trước mặt mọi người tôi đã ứa nước mắt quỳ xuống nâng bàn tay chú Hai Kiên Tâm lên mà hôn. Nhưng tôi… tôi đã chọn cho mình con đường văn học.

 

Chú Hai ơi con đắc tội với chú biết nhường nào!...

 

HTT

ảnh đen trắng của hotinhtam

           người đứng bên phải là nhạc sĩ Kiên Tâm


         
ảnh đen trắng của hotinhtam

cô giáo vùng sâu.ca khúc của hotinhtam

  Photobucket

Về Vĩnh Long- nhạc và lời: Kiên Tâm