vài nét về tập thơ TÌNH YÊU VÀ BÃO TÁP của H.KarlMarx

        Tìm hiểu cuộc đời của Mác chúng ta biết rằng ngay trong tháng đầu tiên khi Mác đến Bon để học đại học Mác đã viết liền 100 bài thơ gởi tặng Gienny và Gienny đã khóc đã viết thư trả lời rằng đó không phải là sự nghiệp cả cuộc đời của Mác. Gienny đã nói đúng bởi vì sau này Mác không trở thành nhà thơ mà trở thành lãnh tụ của giai cấp vô sản toàn thế giới. Nhưng trái tim Mác tâm hồn Mác là thuộc về tình yêu thuộc về tranh đấu cho công bằng xã hội nên nó vĩnh viễn rung lên những giai điệu cuộc đời. Vì thế ta càng dễ hiểu vì sao thơ của Mác chủ yếu viết tặng Gienny viết tặng người chị ruột Xôphi và viết tặng người cha yêu dấu.

 

 

H.CÁC MÁC - TÌNH YÊU VÀ BÃO TÁP

                                                                 Hồ Tĩnh Tâm

 

 

          Trong chúng ta nhiều người có lẽ chỉ biết rằng Mác là một chiến sĩ Cách mạng là một nhà bác học lớn nhất của nhân loại người sáng lập ra Chủ nghĩa Cộng sản khoa học chứ ít ai biết rằng Mác còn là một nhà thơ của TÌNH YÊU VÀ BÃO TÁP.

        Trên thực tế từ năm 15 tuổi Mác đã làm thơ và làm thơ rất hay. Thơ của Mác đến với bạn đọc Việt Nam chủ yếu được dịch từ các tập “Ca khúc” “Thơ tình yêu” ‘Thơ tặng cha yêu qúy” “Thơ viết những năm từ 1835 đến 1836” và tập dân ca do Mác sưu tầm từ nhiều nước với lời đề tặng Gienny.

        Điều đặc biệt là thơ của Mác viết ra đều không đem in trừ hai bài in vào đầu năm 1841 trên tờ “Aetheneam” cơ quan ngôn luận của nhóm Hêghen trẻ. Hai bài đó in với một tựa đề chung là “Những ca khúc hoang dại”. Ngay sau khi hai bài thơ được công bố một tờ báo xuất bản tại thành phố Phranphua đã đánh giá: “Mác là một tài năng thuộc về nguyên tính”. Điều đó hoàn toàn đúng với con người “dấn thân” của Mác.

        Trong bài “Không đề” dường như Mác đã tuyên ngôn về điều đó:

 

                           Căng và Phíchtơ thích tìm nơi xa lạ

                           Trên trời sao thăm thẳm mông lung;

                           Tôi chỉ gắng hiểu sao cho cặn kẽ

                           Những gì tôi tìm thấy dọc đường.

 

        Tìm hiểu cuộc đời của Mác chúng ta biết rằng ngay trong tháng đầu tiên khi Mác đến Bon để học đại học Mác đã viết liền 100 bài thơ gởi tặng Gienny và Gienny đã khóc đã viết thư trả lời rằng đó không phải là sự nghiệp cả cuộc đời của Mác. Gienny đã nói đúng bởi vì sau này Mác không trở thành nhà thơ mà trở thành lãnh tụ của giai cấp vô sản toàn thế giới. Nhưng trái tim Mác tâm hồn Mác là thuộc về tình yêu thuộc về tranh đấu cho công bằng xã hội nên nó vĩnh viễn rung lên những giai điệu cuộc đời. Vì thế ta càng dễ hiểu vì sao thơ của Mác chủ yếu viết tặng Gienny viết tặng người chị ruột Xôphi và viết tặng người cha yêu dấu.

        Chỉ riêng với những bài thơ viết tặng Gienny chúng ta đã có thể nói rằng Mác là một nhà thơ tình kiệt xuất.

        Đọc những bài thơ ấy ta thấy rất rõ trái tim yêu đương của Mác luôn rung lên trên từng cung bậc chỉ nhằm để khẳng định một điều duy nhất: Anh yêu em! Yêu em! Yêu em! Và rất yêu em!     

 

                           Tiếng đàn anh đã cất lên

                           Những lời chung thủy vang trên núi ngàn

                           Niềm vui nỗi khổ ngập tràn

                           Khúc tình ca vẫn rộn ràng thi nhân

                           Đến cùng anh hỡi nữ thần

                           Muôn trùng xa cách vẫn gần đó em!

                           Qua ngàn thác lửa tình duyên

                           Qua bao bí ẩn lọc nên thơ này:

                           Yêu em yêu trọn tháng ngày…

                                     (Tr “Gienny”)

 

        Mác và Gienny yêu nhau đó là một tình yêu tuyệt diệu một mối tình vĩ đại mà lịch sử tình yêu của nhân loại đã từng được chứng kiến. Với Mác tình yêu ấy cháy lên rừng rực trong từng câu chữ như gió bão cháy lên từ trái tim mặt trời ngàn triệu độ.

 

                           Gienny! Em hãy cười và nhìn anh âu yếm hỏi

                           Sao thơ anh toàn viết "Gủi Gienny"?

                           Có gì đâu em ơi những mạch đập thầm thì

                           Những khúc hát lòng anh đều hướng về em cả!

                           Có gì đâu em ơi từng âm thanh rộn rã

                           Từng nét chữ ngỡ ngàng đều rực rỡ tên em!

                                           (Tr “Gửi Gienny”)

 

        Với Mác sự bày tỏ tình yêu bao giờ cũng mãnh liệt- mãnh liệt như chính con người “dấn thân” của Mác.

 

                           Hãy xem! Anh có thể viết hoài viết mãi tên em

                           Hai chữ GIENNY lên ngàn cuốn sách

                           Nhưng làm sao ghi được hở em những ý tình hiển hách

                           Những ước mong trong sáng ngọt ngào

                           Những vần thơ tươi mát dạt dào

                          Những ánh thép ngời ngời tinh khí

                           Những niềm vui của thánh thần dũng sĩ     

                           Những nỗi đau u ất của dân thường!

 

                           Anh có thể đọc tên em trong muôn vàn tinh tú

                           Và gió mây và sóng cồn bão tố

                           Sẽ trả lại hồn anh hai tiếng tên em

                           Bao thế kỷ sẽ ngước nhìn và cảm thấy thân quen

                           Vĩnh viễn Gienny là cái tên tình ái!

                                         (Tr “Gửi Gienny”)

 

        Thơ tình của Mác được viếtvới bút pháp rất mãnh liệt cả về cấu tứ cả về hệ thống ngôn ngữ sử dụng bởi vậy nó có được sức mạnh của cú sét ái tình nhưng rồi nó vẫn lắng được những gì mà đất trời đem lại sau cơn cuồng phong bão táp.

 

                            Ơi tình yêu ta biếc xanh từng ngọn cỏ

                           Tự tim ta sóng vỗ đến vô hồi…

                                          (Tr “Gửi Gienny”)

 

        Sinh thời Mác từng trả lời con gái rằng “hạnh phúc là tranh đấu” bởi vậy tình yêu trong thơ của Mác cũng gắn liền với tranh đấu- tranh đấu để khẳng định tình yêu chung thủy.

 

                           Hát lời bão lửa cùng em

                           Ấy là tiếng hát nghìn đêm của lòng

                           Băng qua muôn dặm bão bùng

                           Yêu nhau em nhé ta cùng đấu tranh!

                                          (Tr “Khúc hát lòng anh”)

 

        Trong bài “Giãi bày” Mác cũng đã từng khẳng định điều đó:

 

 

                           Anh phải tự vượt lên

                          Bằng tâm hồn cháy bỏng

                           Phá tan mọi xích xiềng

                           Tìm em trong náo động.

 

                           Đâu phải lời tốt đẹp

                           Là dấu hiệu tình yêu

                           Làn môi em dẫu khép

                           Rộn tình anh sớm chiều.

                              

         Đối với Mác dường như  kỷ niệm đẹp nhất của tình yêu chính là kỷ niệm về sự đấu tranh cho hạnh phúc của tình yêu bất diệt. Kỷ niệm ấy tự nó sẽ đọng lại đọng lại trên cung đàn bất diệt của toàn nhân loại.

 

                           Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm

                           Thành bao nốt nhạc rung trên đất này

                           Thánh thần kia có đắm say

                           Cũng lùi xa trước sóng đầy tình ta.

                                        (Tr “Gienny”)

 

        Trong đêm trường tăm tối của chủ nghĩa tư bản thứ chủ nghĩa mà như Mác nói: “đẫm máu tới từng lỗ chân lông” Mác chính là người nhóm lửa thiêu đốt nó. Năm 30 tuổi(1848) Mác đã cùng với Ăngghen viết “một cuốn sách nhỏ tràn đầy thi vị chân chính muôn đời sẽ là bài ca của những bài ca chủ nghĩa Mác đó là BẢN TUYÊN NGÔN ĐẢNG CỘNG SẢN”. Sự nghiệp tranh đấu của Mác đi vào hồi quyết liệt- quyết liệt tới mức Mác bị trục xuất khỏi tổ quốc phải sống những năm tháng lưu vong đói và rét tới cùng cực(tới mức Gienny phải cầm cố tất cả đồ đạc kể cả đem nhẫn cưới đi bán). Nhưng từ trong những năm tháng cơ hàn gian nan ấy Mác đã chấm ngòi viết vào tim mình hoàn thành tác phẩm kiệt xuất nhất khoa học nhất của thời đại- và của mọi thời đại- đó là tác phẩm TƯ BẢN kim chỉ nam của toàn bộ học thuyết Mác xít Lê Nin nít

 

 

khẳng định giai cấp vô sản toàn thế giới phải liên hiệp lại đứng lên đào mồ chôn vùi chủ nghĩa tư bản tự giải phóng đời mình khỏi xiềng xích áp bức bất công.

        Trong bài “Niềm kiêu hãnh của con người” Mác đã viết lên những dòng thơ lửa cháy kêu gọi nhân loại đứng lên tranh đấu cho tự do cho bình quyền bình đẳng:

 

                           Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên chi hết

                           Trước những con người xông thẳng tới trời cao!

                           Không! Không thể sống những phận hèn lê lết

                           Hãy nhìn lên và ngẩng cao đầu!

 

                           Hãy vươn tới nhũng gì ta mơ ước

                           Những nỗi niềm khao khát tựa dầu sôi

                           Ta chẳng muốn cảnh tro tàn đổ nát

                           Ta xông lên muôn dặm biên thùy.

 

                           Chẳng ai bắt ta ngừng hy vọng

                           Chớ bi quan sợ hãi chán chường

                           Chỉ có đốt hồn ta bằng lửa nóng

                           Mới làm nên những chuyện khác thường!

 

        Trung thành với lý tưởng ấy thơ của Mác cũng bùng lên cơn cuồng phong của bão táp Cách mạng từng chữ gầm lên như trái phá bắn thẳng vào thành trì chủ nghĩa tư bản.

 

                           Hãy đòi cả bầu trời

                           Cùng xông vào chiến đấu

                           Cho mây trời tóe máu

                           Trong lửa bốc thành hơi.

                                      (Tr “Bài ca bão táp”)

 

        Thơ của Mác chính là vũ khí tranh đấu. Rất nhiều bài thơ của người ngân vang lời kêu gọi tranh đấu đọc lên nghe sang sảng tiếng sắt thép chói lòa xung trận.

 

                           Băng lên qua bão táp

                           Làm chủ cuọcđời này

                           Dù mỏi đôi cánh bay

                           Không được ngừng tiếng hót

                           Hãy vươn lên phía trước

                           Cưỡi lên trên trời mây.

                                      (Tr “Tiếng gọi”)

 

        Tất cả sức mạnh ngôn ngữ mà Mác biến được thành tình yêu và bão táp trong thơ chính là xuất phát từ trái tim rất đỗi con người của Mác.

        Trong bài “Tặng cha” Mác tâm sự:

 

                           Cha thân yêu! Những khúc hát thần tiên

                           Từ dòng máu cha xưa đã thấm vào con đấy!

                            Noi gương cha con không ngừng vươn tới

                           Và xem thường mọi gian khó nguy nan.

 

        Với người cha yêu dấu Mác tự thấy mình là bé bỏng. Người viết rất chân tình trong bài “Đoạn kết”:

 

                           Con chỉ dám gởi về cha những vần thơ náo động

                           Đã nhen lên như lửa sáng chân thành

                           Không phải thơ hay nhưng là tiếng tốt lành

                           Của một đứa con nơi phương trời xa thẳm.

 

hotinhtam

Chào Lọ Lem!

Thế đấy Lọ Lem ơi: TÌNH YÊU VÀ BÃO TÁP!

Thấy Lo Lem là anh nhớ ngay tới cách nói cách khẳng định rất hồn hậu rất dễ thương của Lọ Lem.
Tết này nếu Lọ Lem không về thăm quê thì đến nhà ba mẹ anh chơi nhen! Anh nghĩ rằng ba mẹ và các em của anh sẽ rất quý em đấy. Con gái xứ võ viết văn thì ai mà chẳng quý.

À khi dạy bài QUAN ĐIỂM CHỦ NGHĨA MÁC - LÊ NIN VỀ CHIẾN TRANH tất nhiên anh phải giới thiệu qua về Các Mác. Em biết sao không anh thường đọc cho học sinh nghe những bài thơ tình của Mác rồi nói rằng: tất cả các lãnh tụ vĩ đại họ đều là những nghệ sĩ thực thụ và đều có những mối tình vượt thời gian. Em thử xem có phải Napoleon là người viết thư tình hay nhất thế giới không? Có phải Hitler là người chung tình với cô thư ký riêng của mình đến tận cuối đời không?

Còn đây là mấy câu thơ Mác đã viết tặng Gienny trong tháng đầu tiên xa người yêu nè!

Gien Ny!
Anh muốn viết tên em bằng tia nắng mặt trời
bằng tiếng sấm ngợi ca tình vĩ đại
Vĩnh viễn Gien Ny cái tên tình ái
Muôn thế kỉ sẽ ngước nhìn và âu yếu gọi... Gien Ny!

Lọ Lem có muốn anh Dzu viết tặng một bài thơ không?
Nếu nhất trí Dzu sẽ viết bằng ánh trăng nhé!

M.Đ

Hôm nay thấy ông anh có nhiều tâm sự gửi gắm qua bài viết này nhé! Thơ của Mác là thơ tình yêu và bão táp rất đồng tình với quan điểm đó xuyên qua thời gian và đi sâu vào trái tim con người.
Anh học cao hiểu rộng phân tích rất logic Lọ Lem vừa nể quí vừa khâm phục.
Tem vàng này chất lượng ghê trộm cái đã...
An lạc anh nhé!
Lọ Lem đất võ s blog

hotinhtam

Khi mà tình người được hun đúc thành thơ thơ của Mác bùng cháy những nỗi niềm làm tim ta rướm lệ.
Đây là lời than khóc của “Người đàn bà mù”:

Chúa Trời đã gửi cho tôi
Nỗi đau đớn ấy ai người dễ quên?
Chao ơi tôi khát tôi thèm
Được nhìn vẻ đẹp vút lên mây trời!
Lẽ nào đã khép trong tôi
Niềm vui cảm hứng sáng ngời thần tiên.
Những gì cuộc sống tạo nên
Trong tôi vĩnh viễn thành quên lãng rồi!
Chao ôi biết mấy năm trời
Nén đau trong ngực không lời thốt ra.
Vậy mà bão táp bên ta
Cứ giằng cứ xé biết là cậy ai!

Viết về người mẹ đã khuất thơ Mác như nấc lên nghẹn ngào trong từng chữ:

Ơi mẹ thân yêu
Nếu sương chẳng xuống
Thì chúng con uống
Nước mắt chúng con!

Nước mắt chúng con
Khóc thương nhớ mẹ
Từ lâu có thể
Muốn vỡ mắt ra!
(Tr “Thăm mẹ”)

Thơ của Mác là thơ của tình yêu và bão táp nhưng suy cho cùng vẫn là thơ của một trái tim rất đỗi con Người.

Ta đứng trên mặt đất
Muốn tự mình sáng lên
Bằng tâm hồn chân thật
Bằng sức sống thanh niên.
(Tr “Gởi các vì sao”)
H.T.T.