vài hồi ức về người đẹp Nguyễn Thị Tới lớp Văn K2 đại học Cần Thơ



NGUYỄN THỊ TỚI
cựu sinh viên văn K2 đại học Cần Thơ
 



VÀI KỈ NIỆM VỚI NGUYỄN THỊ TỚI

 

1.

Tới thời sinh viên có thể gọi là hoa khôi của văn K2 hay của cả trường đại học Cần Thơ cũng được bởi vì quả thật lúc đó Tới rất đẹp một vẻ đẹp dìu dịu và đằm thắm giống như một đóa cẩm nhung tím vậy.

 

Là cán sự lý luận văn học của lớp lại tham gia trong Ban tự quản kí túc xá của sinh viên trực tiếp phụ trách chương trình truyền thanh tôi gặp Tới rất thường; có điều lúc dó(tức là ngay từ năm thứ nhất) tôi đã có người yêu nên dù Tới đẹp chim sa cá lặn với tôi Tới cũng chỉ là một người bạn học như bao người bạn khác mặc dù tôi vẫn nhận ra vẻ đẹp dìu dịu rất hấp dẫn của em.

 

Năm ấy hình như là năm thứ hai của chúng tôi lần đầu tiên Cần Thơ mở Hội chợ công thương nghiệp rất lớn ngay tại khu vực hội trường tỉnh ủy. Sinh viên kí túc xá tò mò đi xem nhiều lắm. Tất nhiên sinh viên thì chủ yếu là đi xem chứ mấy ai có tiền mà mua này mua nọ. Nhiều chàng thuộc dãy nhà B1 của tôi đi về kháo rum lên hàng hóa quá chừng đẹp không đi thì uổng lắm. Thế nhưng với tôi điều đó cũng chẳng có gì hấp dẫn. Tôi chỉ bị hút hồn ở mấy cái thư viện của trường của tỉnh của quân khu 9; còn thì là mấy cái nhà sách trong thành phố. Nơi nào tôi cũng làm quen với các cô thủ thư để có thể được vào kho sách trực tiếp tự lục chứ không phải tìm kiếm qua những hộc thẻ như các bạn đọc khác. Tôi nhớ vợ giáo sư Võ Tòng Xuân lúc đó rất quý tôi hôm nào cô trực tôi tha hồ mà lục sách và có thể mượn tới mấy cuốn cũng được. Còn với thư viện Quân khu 9 tôi là cộng tác viên giới thiệu sách mới của họ; hễ cứ có sách mới là họ gởi thư mời tôi ra đọc trước rồi viết lời giới thiệu tóm tắt về cuốn sách. Thời đó làm việc ấy chẳng có một đồng bạc thù lao hình như họ coi việc mình được đọc trước đã chính là một đặc ân thì phải. Tất nhiên ông giám đốc còn ban cho tôi một quyền lợi là tha hồ lục tung các kho sách và một lúc có thể mượn cả chục cuốn đem về. Gặp Tới bao giờ tôi cũng giới thiệu với em về những cuốn sách hay còn em có đọc hay không lại là chuyện khác.

 

Sáng hôm ấy tôi vừa từ phòng đọc của thư viện nhà trường bước ra khi đến cổng chính tôi gặp Tới đi bộ một mình. Thấy tôi em nhã ý mời tôi cùng đi Hội chợ.  Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 10 giờ nên tôi từ chối vì tôi có hẹn đi ăn trưa với Đỗ Minh tại nhà hai chị em ruột đang là sinh viên lớp văn K3 bạn của tôi với  Đỗ Minh tôi  không thể bỏ lời hứa được.

 

Tới nhìn tôi hỏi:

- Anh thích gì em mua cho. Nghe nói có nhiều cái hay lắm.

Tôi cứ thật lòng mình tôi nói:

- Anh chỉ thich đôi dép mũ màu trắng thôi. Anh thấy thằng Liêm mua về một đôi. Có vẽ tốt lắm. Nhưng để hôm khác anh mua cũng được.

 

Vậy mà hôm ấy Tới đã mua về tặng tôi một đôi dép mũ màu trắng thật lại rất vừa với chân tôi cứ như thể Tới đã biết rõ ni chân của tôi tự bao giờ. Tôi nhớ giá đôi dép ấy là sáu đồng hai mươi xu(tức 6 2 đồng) mà tiền cơm kí túc xá cả tháng hồi đó là 18 đồng. Vì đôi dép khá đắt so với tiền cơm của sinh viên tôi nói với Tới để tôi trả tiền cho em. Nhưng nghe tôi nói vậy Tới tỏ ra rất buồn.

 

- Em mua tặng anh không được hay sao. Em quý anh em mới tặng chứ. Anh đùng nói vậy em buồn.

 

2.

Cuối năm thứ ba nhà trường điều lớp văn B K2 chúng tôi đi đào vét một con mương ở cách xa dãy nhà ở của sinh viên khoảng gần hai cây số. Chúng tôi hì hục đào vét tới trưa thì xong. Ở đó là khúc cuối của cái búng rất lớn thế cho nên đào vét mương xong tôi một mình xách cái xẻng xuống búng cởi quần áo ngoài để vừa tắm vừa bơi lội cho thỏa. Khi tôi lên bờ tôi thấy Tới đang đứng rửa chân trên cầu đá ý chừng như em đã cố tình đứng đấy đợi tôi. Tôi sẽ không dám khen đôi chân trắng ngần của Tới đẹp thế nào đâu tôi chỉ nói rằng em đã nhìn tôi và cười rất tươi lại còn khen tôi bới nhanh và đẹp. Lúc đó trời trưa đã đứng bóng nắng chang chang và hoàn toàn đứng gió thế nhưng tôi không hề thấy nắng nóng chút nào. Hai chúng tôi đứng trên cầu đá chuyện trò một lúc rồi ra về.

 

Trên đường về chúng tôi tò mò ghé lại khu nhân giống trâu sữa Mura của Khoa Nông nghiệp mãi mê nhìn ngắm những con trâu nhập ngoại. Chúng cao to lực lưỡng thật nhưng hai cái sừng đáng lẽ chỉa ra để có thể ngênh chiến đằng này chúng lại cứ cụp vào hai mang tai. Tôi nói với Tới về sự kì cục ấy. Tới nói: “Trâu sữa chứ có phải trâu chiến đâu anh”. Ừ chúng là giống trâu nuôi để lấy sữa được cưng như vàng vậy thì chúng cần gì có cặp sừng nhọn hoắt và cong vun vút như cánh cung của giống trâu ta. Vậy là chúng tôi bỏ đi.

 

Đến ngang khu trại nhân giống heo Yoorsey thế hệ F1 thấy họ rào bằng dây thép gai rất kĩ tôi nói với Tới rằng giống heo thế hệ mới này chắc đặc biệt lắm ta nên leo rào vào xem cho biết. Tới cười và nói.

 

- Em chịu thôi. Em là con gái mà leo rào coi kì lắm. Anh vào xem đi em đứng đây chờ.

 

Đưa cái xẻng cho Tới giữ tôi đánh đu vào cột bê tông leo vào khu chăn nuôi. Khu trại lúc đó rất trống vắng nên tôi cứ mặc nhiên đi tới một dãy chuồng mà tôi thích. Thấy có vũng nước vôi và đôi ủng tôi liền thọc chân vào ủng lội qua vũng nước vào thẳng luôn trong dãy chuồng heo dài dằng dặc. Đàn heo ăn nó đang nằm ngủ. Con nào con nấy cũng to lớn và sạch sẽ hai tai cụp xuống ngủ khìn khịt. Xem đã con mắt tôi trở ra thấy có biển đề “khu nhân giống heo bò” tôi liền xăm xăm bước tới. Đang đi bỗng nghe có tiếng hét.

 

- Anh kia! Ai cho phép anh vào đây!

 

Nhìn sang bên trái tôi thấy có một gà đàn ông loắt choắt gương mặt hằm hứ tự nhiên như từ dưới đất mới lòi lên. Anh ta quát tôi xong liền lật đật chạy ngay vào cái nhà nhỏ. Sợ bị bắt giữ sẽ lôi thôi với nhà trường về việc tôi leo rào vào khu vực cấm người lạ nghiêm ngặt tôi bèn phóng ngay trở lại hàng rào.

 

Đang chạy bồng nghe đòm đòm hai phát. Ngoái lại tôi thấy gã loắt choắt đứng chạng hảng chỉa khẩu K2 hai lên trời mồm hét váng cả lên.

 

- Đứng lại ngay! Đứng lại không tôi bắn!

 

Ngu gì mà đứng lại cho hắn lập biên bản. Véo một cái tôi đã phóc qua khỏi hàng rào cao hơn đầu tôi cả vài gang tay. Cái quần xăng gai ống loa thùng thình 28 xăng ti mét của tôi vướng phải dây thép gai rách toạc một đường tới tận gần đầu gối. Vậy là xong. Ông ra ngoài rồi ông đố mày làm gì được ông.

 

Trên đường đi Tới nắm tay tôi nói.

 

- Anh đưa quần đây. Về nhà em vá lại cho.

 

Vâng Tới đã nói với tôi như vậy. Ngọt ngào và dễ thương lắm. Em vốn là người đẹp dìu dịu và đằm thắm kia mà. Nhưng phần tôi tôi đã bỏ luôn cái quần ấy vì ai lại đưa cái quần rách cho một người đẹp vá lại giùm bao giờ.

 

3.

Hơn ba mươi năm đã trôi qua từ ngày ấy nhưng kỉ niệm thì mãi mãi vẫn cứ là kỉ niệm. Với tôi trong kí ức của tôi Tới là một cô gái đẹp quanh năm chỉ thấy mặc quần vải xa tanh đen đến óng mướt lên. Cả áo Tới cũng chỉ hay mặc màu đen hoặc cùng lắm cũng là những cái áo có gam màu lạnh. Mắt đen tóc đen xõa chấm ngang hai bờ vai. Ánh nhìn đen lúng liếng. Giọng nói nhỏ nhẹ bước đi uyển chuyển và không bao giờ tỏ ra vội vàng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tới vốn là người đẹp dịu dàng và đằm thắm kia mà.

 

Lần gần đây nhất Tới đến thăm tôi xách theo hai trái bưởi.

Vẫn đẹp. Vẫn dịu dàng. Và vẫn đằm thắm hệt như hơn ba mươi năm về trước.

Tới Văn B K2 đại học Cần Thơ Nguyễn Thị Tới là thế đấy.

 

Dzu- htt


 





 

bài ca trên núi
và sinh viên Trần Hồng Diễm CDSP Vĩnh Long

 

hotinhtam

Dzu bổ sung ảnh

Dzu đưa một số hình bạn bè chụp trong đám cưới con trai của Cúc tại Mĩ Tho

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qwmU9qsI/AAAAAAAABns/9EGtTwbAtX8/P1050289.jpg

Nguyễn Thị Tới

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rALP_XFI/AAAAAAAABnw/zlzM3l8-WUc/P1050294.jpg

Cúc mặc áo có nơ đỏ

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rAJuBj8I/AAAAAAAABn0/9r_6QhrkDCI/P1050303.jpg

Hà Kim Dung

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rAf8OdDI/AAAAAAAABn4/y3Tvup4s8P0/P1050312.jpg

Tới.NT

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rAgCcJeI/AAAAAAAABn8/WLGUMnQrLHQ/P1050313.jpg

Hà Kim Dung

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rA8TMzYI/AAAAAAAABoA/PXWuwZKJTFA/P1050316.jpg

Huyền Trang- bìa phải

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5rcEAKMnI/AAAAAAAABoE/Bw-1lvDlE8Y/P1050318.jpg

Hà Kim Dung - Nguyễn Huyền Trang

hotinhtam

ảnh bạn bè Văn K2

Dzu đưa một số hình bạn bè chụp trong đám cưới con trai của Cúc tại Mĩ Tho

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qiNJDOLI/AAAAAAAABnY/iD_ZkYRlavg/P1050225.jpg

Tới và Thu Thủy- Lý quạ kêu

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qv3NuPDI/AAAAAAAABnc/l9aPl4vpdSI/P1050249.jpg

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qwACk0-I/AAAAAAAABng/y1P5W3H6Gr8/P1050251.jpg

Thu Thủy - Hà Kim Dung

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qwAMU_pI/AAAAAAAABnk/ujAEFso6Qf4/P1050263.jpg

Nguyễn Thị Tới

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qwY3kNcI/AAAAAAAABno/E77Jn1WbdEw/P1050264.jpg

Hà Kim Dung

hotinhtam

ảnh bạn bè Văn K2

Dzu đưa một số hình bạn bè chụp trong đám cưới con trai của Cúc tại Mĩ Tho

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qUjf2vSI/AAAAAAAABm8/pebEB66NVPU/P1050217.jpg

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qhQLZIKI/AAAAAAAABnI/VFD15UxagLc/P1050219.jpg

bạn bè Văn K2 đấy

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qhanhnzI/AAAAAAAABnM/5WPL-_Bcpls/P1050220.jpg

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qhpLqSPI/AAAAAAAABnQ/bYloA19svRc/P1050221.jpg

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TA5qhpMsW2I/AAAAAAAABnU/kbVn0ZdQEoo/P1050224.jpg

hotinhtam

Chắc Thanh Hùng cũng không quên thời chúng ta đi sưu tầm văn học dân gian đi diệt rầy chứ. Cả lớp bấy giờ gắn bó với nhau lạ lùng. Rạch Gòi. Sông Kinh Ta. Những tên đất tên người đã khắc sâu vào nỗi nhớ. Với tôi cho tới tận bây giờ nỗi nhớ vẫn cứ bùng lên. Tôi vẫn tìm cách xâu chuỗi chúng lại biến chúng thành những vòng cườm trên từng trang viết. Tôi viết hết yêu thương của mình ra bộc bạch tất cả mà chẳng nghĩ là ai sẽ vui ai sẽ buồn.

Như vào thời điểm khủng hoảng của tôi. Thu Hà vẫn thường đến với tôi. Nhiều khi hai anh em ngồi với nhau tới hơn 11 giờ đêm trên con đường đá nhỏ băng qua sân kí túc xá con đường mà ngày ngày chúng ta vẫn đi học đi ăn cơm. Cả Diệp Thu Nga nữa. Tôi có rất nhiều kỉ niệm với Diệp Thu Nga. Từ từ sẽ kể ra bởi vì tất cả đều là những kỉ niệm đẹp về một thời của chúng ta- THỜI SINH VIÊN K2 ĐẠI HỌC CẦN THƠ CỦA CHÚNG TA.

Vào thời ấy hai lớp Văn K2 có một đội bóng đá rất mạnh. Để có thể tổ chức giao lưu với các đội bóng đá khác trong thành phố kể cả một đội bóng của quân khu 9 cứ trước khi giao lưu một tuần tôi bàn với nhà bếp tiết kiểm mỗi suất ăn mười xu để lấy tiền ấy mà tổ chức. Vậy rồi cũng xong.

Bây giờ số bạn học là bộ đội với tôi đã lần lượt kéo nhau lên thành phố Hồ Chí Minh gần hết. Thỉnh thoảng chạy xe về Sài Gòn tôi vẫn ghé Mĩ Tho thăm Nguyễn Mạnh Bình Đỗ Văn Nhạn và Nguyễn Thị Cúc. Ai cũng khá nhất là Cúc. Cúc nhỏ con linh lợi mà chúng ta hay gọi là Cúc Lùn- bây giờ là Cúc Nở Cúc tỉ phú Cúc đang có hai người con du học ở Hoa Kì. Ngay cả Nhạn anh ấy cũng có cả gần chục công đất tại ngoại ô thành phố Mĩ Tho nơi đang xúc tiến xây dựng một trường đại học lớn nhất đồng bằng sông Cửu Long. Hình như chỉ còn lại mình tôi vì đam mê viết lách mà khốn khó trong căn hộ 31 mét vuông của mình; nhưng bù lại tôi rất thanh thản rất vui khi được viết để kể lại một thời Văn K2 đại học Cần Thơ của chúng ta.

hotinhtam

Gởi Phạm Thanh Hùng.

Chào Thanh Hùng!

Vâng Thanh Hùng nói đúng. Tất cả rồi đều đi qua phai nhật dần theo thời gian. Chỉ có những gì trở thành kỉ niệm thì mới còn lưu đọng lại trên thế gian này. Người chết sẽ còn sống mãi nếu như người sống không vô tình với họ. Tình bạn sẽ luôn sống động nếu như chúng ta mỗi ngày đều nghĩ về nhau nhắc tới nhau trong những câu chuyện thường nhật của mình.
Có những tình bạn tình yêu mãi mãi bền chặt qua năm tháng; nhưng cũng có những tình bạn tình yêu cũng chỉ thoảng qua như mây bay nước chảy hoặc trụ được vài năm rồi phai mờ. Tôi vẫn thường nói với sinh viên của mình điều vĩ đại của một chàng trai là khả năng biết yêu một người con gái. Yêu và biết yêu khác nhau nhiều lắm. Tất nhiên câu nói đó cũng được lật qua lật lại để nói cho tất cả mọi người mọi lứa tuổi bởi vì chỉ biết yêu mới có tình yêu. Khi một trong hai người không biết yêu thì tình yêu sẽ mất. Tình yêu cũng như pha lê vậy nó dễ vỡ lắm.

Bây giờ sau hơn 30 năm nhớ lại tự nhiên mới thấy thương thấy quý thấy yêu hơn bạn bè hai lớp Văn AB K2 hồi ấy. Đó là những năm đất nước vừa qua cuộc chiến tranh tàn khốc chính kiến trong xã hội rất phức tạp bởi vì ai cũng cho là mình đúng. Đời sống của đất nước thì lại vô cùng khó khăn. Vậy mà chúng ta vẫn hiểu nhau sống chan hòa với nhau lại còn yêu nhau bằng một tình yêu rất thật. Tất nhiên sự xô dạt của cuộc đời trong buổi ban đầu đất nước thống nhất ấy là không thể tránh khỏi không thể không gây nên những sự chia cắt những nỗi buồn và cả những niềm hối tiếc.

Chắc Thanh Hùng còn nhớ. Gần hết năm cuối cùng đại học vậy mà Nguyễn Văn Cường bạn tôi vẫn bỏ hết để tìm cách ra nước ngoài. Cường là bộ đội là đảng viên là dân xứ Nghệ chính cống nhưng Cường vẫn ra đi cho dù lúc đó Cường đã yêu được một cô sinh viên cao đẳng sư phạm. Cả đảng bộ lúc ấy chỉ có tôi là biết Cường đang ở đâu trong những ngày chờ móc nối ra nước ngoài; nhưng liệu tôi khai ra thì sẽ giải quyết được gì khi mà ý Cường đã quyết ra đi. Tôi đã vác cả thùng sách quý của Cường đến cho Hương mặc dù Cường nói rằng tặng hết cho tôi. Vì sao tôi lại làm như vậy? Vì tôi biết rất rõ tình yêu của họ. Rồi thì họ sẽ gặp nhau thôi. Cho dù là gặp nhau ở một nơi nào đó trên trái đất này. Và cuối cùng đến cuối năm 1981 tôi đã nhận được tin của Cường gởi về từ Hoa Kì.

Phạm Thanh Hùng

Gửi anh Hồ Tĩnh Tâm

Chào anh Hồ Tĩnh Tâm!

Ngày hôm nay lên lớp sáng chiều hơi mệt nên đến giờ Thanh Hùng mới comment cho entry của anh viết về “Vài kỉ niệm với Nguyễn Thị Tới”. Đúng như anh viết:
Tới là một cô gái đẹp quanh năm chỉ thấy mặc quần vải xa tanh đen đến óng mướt lên. Cả áo Tới cũng chỉ hay mặc màu đen hoặc cùng lắm cũng là những cái áo có gam màu lạnh. Mắt đen tóc đen xõa chấm ngang hai bờ vai. Ánh nhìn đen lúng liếng. Giọng nói nhỏ nhẹ bước đi uyển chuyển và không bao giờ tỏ ra vội vàng trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Chính cái đẹp dịu dàng đằm thắm ấy hình ảnh người con gái của vùng đồng bằng Nam Bộ của mảnh đất Vĩnh Long tươi đẹp đã nhanh chóng đi vào tâm thức trái tim của bao chàng trai đồng trang lứa…

Nhưng rồi đến lúc quy luật tự nhiên vin vào quyền năng của thời gian mà làm nhòa đi tất cả. Ba mươi năm xa cách nhanh chóng đi qua mỗi người mỗi ngả với bao bộn bề lo toan của cuộc sống đời thường. Những cuộc đời riêng cũng nhanh chóng dạt xô về những bến bờ khác nhau. Còn chăng “kỉ niệm thì mãi mãi vẫn cứ là kỉ niệm”. Những kỉ niệm mà Thanh Hùng nghĩ rằng đã góp phần làm nên hương hoa cho cuộc đời này và được lưu giữ trong kí ức mỗi người như một xác tín . Thiếu những kỉ niệm như vậy cuộc đời người ta chắc sẽ nhạt nhẽo và buồn tẻ lắm phải không anh Tâm.?
Đã khuya rồi Thanh Hùng phải đi ngủ đây để ngày mai tiếp tục lên lớp. Chúc anh Hồ Tĩnh Tâm một ngày mới thật nhiều niềm vui!

Thân chào!

hotinhtam

chân dung Nguyễn Thị Tới

Dzu bổ sung thêm chân dung Nguyễn Thị Tới.

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAsZNiqVa5I/AAAAAAAABRc/HS9BOMgSee0/DSC02424.JPG

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAsZN9W25MI/AAAAAAAABRg/g6NSdsMhnnQ/DSC02435.JPG

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAsZN-T1GOI/AAAAAAAABRk/tpx2XpqGgjY/DSC02446.JPG

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAsZOPUMVLI/AAAAAAAABRo/dDDBSINGXes/DSC02476.JPG

http://lh3.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAsZOd4So_I/AAAAAAAABRs/sWVMeEby6FQ/s512/DSC02479.JPG

hotinhtam

chân dung Nguyễn Thị Tới

Nguyễn Thị Tới là bạn học thời Văn B K2 với Dzu tại đại học Cần Thơ. Nguyên do là thế này.

Sau 30 tháng 4 năm 1975 trung đoàn Dzu tiếp tục được điều lên truy quét tàn quân Ngụy và trấn giữ vùng biên giới. Sau đó trung đoàn trụ lại tại vùng Ba Gò. Lúc đó có nghị quyết giữa Bộ đại học và Bộ quốc phòng cho sinh viên trở về trường cũ nhưng do yêu cầu công việc của quân đội Dzu đã không được giải quyết chính sách. Sau đó một thời gian biết có đợt quân khu cho bộ đội đã tốt nghiệp lớp 10 ngoài Bắc thi đại học Dzu đã tìm lên quân lực trung đoàn xin được chuyển ngành đi học. Chị Hai Phấn cán bộ quân khu đã động viên Dzu ở lại với đồng bằng vì vậy Dzu xin thi vào đại học CầnThơ. Đang ôn thi thì mẹ Dzu từ Hà Nội vào thăm và nói rằng mẹ muốn có người con theo ngành Sư phạm. Lúc đó Dzu đang say mê viết văn vậy nên Dzu quyết định theo học sư phạm văn để vừa toại được ước nguyện của mẹ vừa có thể viết văn như Dzu muốn. Nhờ vậy mà Dzu mới học chung lớp với Nguyễn Thị Tới và trở thành bạn của nhau.

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAl9R9KRDaI/AAAAAAAABJo/p7H4nIaiylw/DSC02424.JPG

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAl9R5zxEII/AAAAAAAABJs/zEv4yukZOY4/DSC02435.JPG

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TAl9SI673zI/AAAAAAAABJw/f8uYboAGAZM/DSC02446.JPG

Tới và những người láng giềng