NGƯỜI QUẢNG TRỊ ĂN ỚT VÀ TÍNH CÁCH ỚT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMchtGo5iI/AAAAAAAAIWA/cfy2vf8aXAU/100_5610.JPG


Người Quảng Trị thích ăn ớt ra răng có lẽ bạn nên về tận nơi để mục sở thị còn thôi thì chịu khó nghe người Quảng Trị kể trạng vậy.
Có lần tôi đọc trên bolg của Hoàng Công Danh có nghe kể rằng.
Một hôm đám bạn cùng lớp trên đường đi chơi tạt vô ghé thăm nhà người bạn. Bà mẹ thấy con có bạn học về chơi mừng hú lên liền chạy ù qua hàng xóm mượn mấy bò gạo về nấu cơm và nói với con rằng tụi bây về không báo trước nên bữa ni tau cho ăn cơm với rau lang luộc với cá mòi kho nước chỉ có rứa thôi.
Đến bữa rau lang luộc thì cả rỗ tha hồ chấm nước mắm cua mà ăn thỏa thích còn trách cá mòi kho nước đám học trò khoắng đũa mò như thợ lặn vậy mà nỏ thấy con cá mô cả. Đứa con thấy vậy ngạc nhiên la to lên hỏi mẹ mạ ơi rứa chứ cá mòi chộ mô mà nỏ thấy hè. Người mẹ ngồi băm bèo ngoài sân nói vọng vô nhà cá trong trách chứ mô cá mòi đỏ quê miềng đó ngon không con.
Tất nhiên là ngon bởi trách cá mòi đó chỉ có cả kí ớt sừng trâu đỏ rực nấu với muối và mắm ruốc. Và nói thật. Nếu có cá mòi mà nỏ có ớt bữa cơm trắng không độn ngô khoai cũng có ra chi mô.

Rồi tôi còn nghe chuyện ni hay nỏ chịu nổi.
Làng Gia Độ quê tôi có cô nọ thi đậu tiến sĩ được điều ra thủ đô làm việc ở Viện Toán học. Đứa con gái chưa tới một tuổi phải đem gởi nhà trẻ quốc tế mỗi tháng đóng tới mấy triệu vậy mà mấy cô nuôi dạy dù bằng cách nào cũng không ép đứa trẻ bú sữa hay ăn bột được cả. Cứ bột hay sữa đút vào là con bé nó lè ra ngay lập tức. Ngạc nhiên các cô đem chuyện nói với người mẹ người mẹ hỏi lại rứa chứ mấy o có trộn ớt bột vô sữa bột không không có ớt bột là cháu nó nỏ ăn mô. Quả nhiên sau đó cứ trộn càng nhiều ớt bột vô sữa bột là con bé nó ních tì tì mấy cũng hết.

Hôm ở sài Gòn dự đám giỗ người chú ruột có người bà con ở làng đến dự nói với tôi tau tiện thể đi nuôi bệnh con cháu trong viện Chợ Rẫy ghé về đây thắp nén hương cho chú mi. Rồi ông kể tôi nghe hôm kia có người bị xe đâm chết ngoài đường mà không ai biết danh tánh nên bệnh viện phải mổ pháp y xem xét. Tau đứng coi thấy trong bụng toàn ớt sừng trâu ớt cứt chuột tau la lên ông ni người Quảng Trị quê tôi chớ mô. Rứa mà đúng đó mi. Hồi sáng ni có người nhà vô tìm nhận mặt. Người làng Gia Độ mình chứ mô. Ăn ớt nhiều cỡ đỏ thì chỉ có dân Gia Độ mình thôi.

Ấy cái sự hay ăn ớt thích ăn ớt của người Quảng Trị quê tôi thì khỏi phải nói. Tôi về quê thấy trong vườn trên gò ngoài bãi ở đâu dân quê tôi cũng trồng ớt. Ớt muối dưa ớt làm tương ớt làm mắm ớt phơi khô đâm ra làm ớt bột. Ớt phục từ trong nhà ra ngoài sân ngoài đường ngoài ruộng ngoài gò ngoài bãi nhiều vô thiên lũng. Cứ bữa cơm là phải có ớt không có ớt là không được. Người lớn ăn ớt trẻ con cũng ăn ớt. Người chết khi cúng cũng phải có dĩa ớt trên bàn thờ. Ăn cơm ăn khoai ăn chi cũng phải có ớt.

Ăn ớt nhiều nên dân quê tôi rất trực tính nói chi cũng nói thẳng đùi đụi không có sợ mất lòng ai cả; còn làm lụng việc nhà việc đồng áng ai mô cũng siêng cũng chịu khó. Nhờ ăn ớt nhiều nên mới có được đức tính ấy. Và có lẽ nhờ ăn ớt nhiều từ nhỏ nên dân quê tôi học giỏi lắm tiến sĩ nhiều như ngô trên Bích La ra đường đụng đâu cũng gặp tiến sĩ; còn như cử nhân thì đến ông nông dân ngày hai buổi đi cày cũng có bằng. Ăn thứ ớt cay xé lưỡi thành thần từ đời này qua đời khác nên dân Quảng Trị bên cạnh tính kiên nhẫn tính chịu nghe chịu học khi đụng chuyện chi không hài lòng cũng dễ nổi nóng như Trương Phi nhưng xong thì thôi không hề có để bụng bao giờ.

À mà nhém chút xíu tôi quên. Ăn ớt truyền đời nên miệng lưỡi dân quê tôi cay như ớt. Không nói thì thôi đã nói thì ra nói. Nói yêu thì đến cua trong hang cũng phải bò ra khỏi lỗ. Nói ghét thì người bị ghét chỉ có nước bỏ xứ mà đi. Có điều bạn phải nhớ ăn ớt nhiều như núi nên dân quê tôi nói trạng thuộc vào hạng nhất nước đấy- đừng có loại trừ tôi nhen tôi là dân chánh hiệu Triệu Độ Triệu Phong mà.

Tất cả là nhờ hay ăn ớt thích ăn ớt và ăn ớt rất chi là nhiều là nhiều.
Hổng tin cứ đến Đông Hà hỏi Xuân Lợi ở quán cà phê Giang Châu thì biết.

Dzu- htt

 

những người bạn thơ Quảng Trị của tôi

hotinhtam

Lần nào về quê tôi cũng gặp các bạn thơ quây quần cùng nhau lấy thơ nhau ra đọc làm quà. Không gian thơ thường là ban đêm trên triền cát trắng bờ sông Hiếu hay là lúc chiều tà trên bãi Đồng Soi hoặc là trên biển Gio Hải lộng gió. Ai đọc cũng đọc say sưa như thả hồn vào từng câu chữ. Người nghe chỉ yên lặng mà nghe ít khi bày tỏ sự khen chê mà chỉ nâng ly chạm với nhau để chúc mừng.
Các bạn thơ quê tôi mỗi người mỗi hoàn cảnh nhưng họ rất yêu thương đùm bọc nhau. Tôi nhớ một thời PVQ có cái vi tính cũ xì chậm rì chậm rịch lên mạng trần ai lai khổ vậy là họ mỗi người một ít góp lại mua cho anh cái máy cực mạnh.
Dân Quảng Trị miềng mà.

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMdeC4m7EI/AAAAAAAAIXI/ynJZcKJVhUY/100_5628.JPG

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMdthvXpVI/AAAAAAAAIXc/oSMZijxeZLk/100_5632.JPG

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMdtivjV0I/AAAAAAAAIXg/wTw12nuXF1g/100_5633.JPG

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMdtrtQyaI/AAAAAAAAIXk/YgHssV-V4Vw/100_5634.JPG

http://lh4.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMduMx4hGI/AAAAAAAAIXo/NTW4uPrxzLg/100_5635.JPG

hotinhtam

Nhớ về quê hương là nhớ tới bạn bè.
Tôi nhớ đêm chia tay Xuân Lợi ôm chặt lấy tôi nhét vào túi áo tôi một cái bao thơ nói là tặng tôi để tiếp tục rong ruỗi. Còn Thanh Tịnh thì nhét vào ba lô của tôi một chai rượu ngon nói đem theo uống dọc đường cho vui. Khi xe chạy vào đến Huế anh lơ xe nói với tôi bác khỏi trả tiền anh Thanh Tịnh trả rồi.
Còn tôi làm sao mà tôi quên được mờ sáng ngày 23 tháng 8 ấy. Đông Hà mưa tầm tả cả đêm gần đến giờ tôi lên đường trời vẫn mưa như trút. Khi tôi từ trên lầu xuống phòng khách đã thấy anh Phan Văn Quang ngồi ở đấy đầu tóc quần áo ướt rượt. Thì ra anh Quang đi từ lúc hơn 4 giờ sáng dọc đường xe bị xì hơi anh phải gõ cửa nhà người bạn gởi xe ở đấy đi bộ đến nhà Thanh Tịnh cho kịp. Rồi cả hai đưa tôi ra bến xe ngồi uống cà phê và ăn sáng với tôi ngay bên vệ đường. Trời vẫn buông mưa mù mịt cho đến tận lúc xe lăn bánh. Nhìn qua cửa tôi thấy anh Quang và Tịnh mặc áo mưa đứng giữa bến xe ngập nước lòng cứ rưng rưng muốn khóc.
Bạn bè yêu nhau đến thế còn biết nói gì nữa đây.

http://lh5.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMd_bsMf_I/AAAAAAAAIXs/dRx6JAPfL1k/100_5636.JPG

http://lh6.ggpht.com/_vXeTSUG0CtA/TJMd_hXUDhI/AAAAAAAAIXw/2RVLt84R5A0/100_5637.JPG

a ha báu vật gì của Xuân Lợi thế này