sự trở về của con mèo đen- truyện ngắn của Hồ Tĩnh Tâm

Tôi thấy thương nó qúa. Thiến thì còn gì là đường đường trang hoàng tử. Không thiến thì nó lại bỏ nhà ra đi. Mà ở cái tuổi sắp xế chiều của nó liệu nó có kham nổi những cô ả đang chực chờ tình yêu trong xóm. Ở xóm tôi ấy à dường như người ta chỉ thích nuôi mèo cái chứ không mấy ai thích nuôi mèo đực. Đó là sự lựa chọn giải pháp tinh khôn và nhân đạo. Nuôi mèo đực thì sợ nó theo cái. Thiến đi thì sợ phạm vào điều ăn chay niệm phật. Xích cổ thì sợ nó rên gọi bạn tình thảm thiết cả đêm.
HTT 

mèo Tân Mão quà tặng của hotinhtam (18)

Truyện ngắn

SỰ TRỞ VỀ CỦA CON MÈO ĐEN

Hồ Tĩnh Tâm

 

I. Lai lịch con mèo đen

 

Mùa lũ năm 2000 thị xã ngập nước linh láng khắp nơi chuột ùn ùn kéo vào mọi ngóc ngách của nhà cửa. Ở đâu cũng nghe người ta ca cẩm về chuột. Người ta mua thuốc chuột. Người ta đánh bẫy chuột. Nhưng chuột vẫn là chuột. Tinh ranh và đáo để. Vợ tôi nói: anh kiếm cho em một con mèo. Tôi hỏi nơi này nơi khác nhưng kiếm ra mèo còn khó hơn kiếm hòn đá của sao băng rơi xuống. Mèo ở thị xã đã thành tiểu hổ đồng bằng trên thực đơn nhà hàng trở thành của qúy xuất sang Tàu.

Vậy mà vợ tôi lại kiếm được một con mèo. Mèo đen đàng hoàng. Nó chỉ bằng trái dưa leo còi ốm yếu và bẩn thỉu. Đó là nhờ vợ tôi ăn hủ tiếu ba ngàn ở hẻm tòa soạn. Một bé gái bán vé số nghe vợ tôi thở than về chuột đã động lòng chạy về nhà ôm con mèo hen đến biếu. Vợ tôi cho nó mười ngàn nó không lấy. Vợ tôi mua năm tấm vé số thì nó bán. Tôi cầm năm tấm vé ấy và trúng thưởng mỗi tấm hai mươi ngàn. Không ngu báo cho giám đốc ngân hàng tại gia tôi đem khoản đã bạn bè một chầu thịt chó xóm chài.

Thịt chó rẻ hơn thịt mèo về mọi khoản. Tất nhiên là thịt chó ta. Những con chó từng một thời trung thành dọn vệ sinh trong nhà cho ông bà theo ông bà ra ruộng đuổi chuột; lại còn biết sủa đuổi trộm biết xung trận cắn xé kẻ thù của chủ nhà và kẻ thù từ hàng xóm mò sang tranh miếng ăn của nó. Nhưng giờ dân ta đã văn minh dân ta không cần chó dọn vệ sinh cho con trẻ không cần phải nhờ chó canh chừng kẻ trộm đất nước lại hòa bình bới đâu ra giặc các kiểu cho chó trổ tài. Vai trò ngàn đời của chó ta đã chấm dứt. Nếu nuôi để lấy le hậu thế trọng chó Tây chó Tàu chó Đức chó Anh chó Úc chó Mỹ coi chó ta có ra gì.

Bạn bè chén thù chén tạc ai cũng khen con mèo đen sẽ cầm tinh linh miêu đem lại điềm may tiền bạc vô nhà cho tôi. Có lẽ vui qúa mà họ quên câu thành ngữ: Mèo vô nhà thì khó chó vô nhà thì sang.

Con bé tám tuổi của tôi thích lắm nó đặt tên con mèo đen là Miu Miu.

 

II. Miu Miu và ngôi nhà dột

 

Nhà tôi ở trong hẻm. Từ quốc lộ vào phải qua hai lần xẹc. Điều đó không quan trọng bởi tôi được mua hóa giá của nhà nước chỉ có bảy triệu đồng. Bảy triệu là qúa lớn với đồng lương còm của anh giáo tỉnh lẻ như tôi. Nếu như có nhẫn cưới thì chắc chắn vợ tôi sẽ bán nhưng vì không có vợ tôi đã chạy vay ngân hàng để trả tiền cho bên nhà đất hòng được cầm miếng giấy màu đỏ về chủ quyền. Và tất nhiên tiền nào của nấy. Ngôi nhà lợp tôn 31 mét vuông dột tứ giăng. Nhà dột từ nóc đằng này nhà tôi còn dột cả từ dưới lên. Vợ tôi hát: chuột chê nhà dột ra nằm bụi tre. Tôi không phải tuổi tý nên tôi không chê nhà dột. Còn chuột chê nhà tôi là nhờ tiếng than van não lòng của Miu Miu.

Miu Miu chỉ được ăn cơm trắng với nước cá kho. Coi như vua rồi nhé! Tuổi thơ ngập ngụa chiến tranh của tôi làm gì được như vậy. Con bé Chiêu thương Miu thường lén mẹ cho nó cái đầu cá nục. Với Miu đó là đại tiệc. Nó ngồi trước cái đầu cá dùng hai chân trước lắc qua lắc lại vờn chơi bữa tiệc thịnh soạn chán chê rồi mới ăn. Miu ăn nhẩn nha đài các như tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc. Ăn uống như tộc trưởng thời tiền sử nhưng Miu vẫn cứ lớn lên. Lớn lên. Đẹp một cách thanh mảnh và duyên dáng. Mãi sau này tôi mới biết Miu không phải tiểu thư Miu là hoàng tử.

Hoàng tử bắt đầu học võ từ năm mười ba tuổi mèo. Chàng nhảy lên yên chiếc cup 70 và cào cho kỳ rách nát mỗi khi vợ chồng tôi sơ ý. Đến năm được công nhận công dân mèo chàng lập nên chiến tích thứ hai cào rách tơi bời bộ xa lông vải giả da tôi mua trả góp. Rồi chàng luyện võ trên tầng cao báo hại tô chén nhà tôi bể gần hết. Khi chàng biết yêu mới khổ chàng leo lên nóc nhà thảm thiết gọi người tình rền rỉ cả đêm. Tôi buộc phải chấp nhận tất cả bởi nhờ có Miu Miu mà không một ả chuột nào gả chuột nào dám léo hánh ở nhà tôi. Mất cái này được cái khác. Sự  công bằng đòi hỏi phải vậy thôi!

 

III. Miu Miu ra đi biệt tích

 

Đầu năm 2003 tôi lớ xớ trúng được hai giải thưởng cho cá tính sáng tạo không giống ai. Một văn một nhạc. Vợ tôi quyết định chống dột từ trên nóc và từ dưới đáy. Vậy là đập tanh bành tất cả. Con gái tôi sơ tán về bên ngoại với mẹ nó.  Tôi đồn trú tại chỗ để giữ gìn những gì Miu Miu chưa làm hư hỏng. Không có chỗ nấu cơm tôi phải ăn bụi giá ba ngàn rưỡi một xuất ở vỉa hè.  Chẳng biết do đãng trí hay do vô tình tôi quên mất chàng hoàng tử phá phách. Miu Miu hờn dỗi thỉnh thoảng đến cọ cái mũi mềm mềm vào chân tôi rên rỉ oán trách. Tôi bồng chàng trai trẻ đen mướt lên hứa với nó sẽ mua cho một con cá giá năm trăm. Nhưng rồi tôi vẫn cứ quên. Cứ quên.

Vì không có tiền cục tôi phải chờ nhuận bút từng bài báo để mua từng bao xi măng từng cục gạch. Tiến độ của “đại công trường” có đồ thị thi công gần như ngang chàng. Tôi đâm ra bực bội. Tại sao người ta dám bán trả góp xe máy Tàu mà lại không bán trả góp xi măng và gạch. Cuộc cách mạng trả góp ở nước ta rõ ràng là chưa triệt để. Nếu cá rau gạo và nước mắm cũng bán trả góp thì bếp núc sẽ thơm thảo cỡ nào. Ngành thương nghiệp là bà đỡ của xã hội ràng ràng chưa hoàn thành thiên chức trọng yếu của mình. Tôi rất muốn Miu Miu hiểu cho điều đó.

Một hôm vợ tôi chợt hỏi:

- Ủa con Miu Miu đâu rồi cà?

- Hôm qua nó vẫn nằm vuốt râu trên đống bít tông.

- Anh nhớ chắc không? Đã mấy hôm nay em không nhìn thấy nó.

Tôi không dám tin vào bộ nhớ chỉ vài mê bai của mình. Hình như vợ tôi đúng hơn tôi về chuyện đã mấy hôm không nhìn thấy Miu Miu. Có lẽ nó phải xông xáo đi kiếm ăn trên chạn bếp các nhà hàng xóm. Tội nghiệp Miu quá. Buổi chiều tôi mua một con cá bạc má về cho nó. Con cá nằm thiền lặng lẽ trên cái dĩa cũ kĩ còn hơn cả đồ cổ thời Hán Thái Tổ. Đến sáng thì thấy cả một vương quốc kiến vàng đã yến tiệc con bạc má còn trơ khung xương và cái đầu gai góc. Không còn dữ liệu để tin rằng Miu Miu vẫn quanh quẩn trong nhà.

Ba ngày. Rồi bốn ngày. Rồi ba tuần bốn tuần.  Hoàng tử đen không hề ló dạng. Chàng đã đi biệt tăm biệt tích xứ nào. Người ta khi cùng cực còn đi bụi con nhà giàu nổi đóa còn đi bụi huống nữa là mèo. Tôi cầu cho điều đó là hiện thực. Bởi được như vậy còn hơn là Miu bị thiên hạ đánh bả chuột hay đánh bẫy sập để dâng cho các đấng thiêng liêng ăn nhậu. Mà tại sao lại cứ phải mèo đen mới nên thuốc cơ chứ. Các bợm nhậu hôm nào hay tin có thịt mèo đen là hai con mắt sáng rực lên như đèn pha. Để có mèo đem bán người ta dùng đủ mánh đánh bả đánh bẫy. Mèo nhỏ vậy làm sao thoát được đòn ra tay của con người. Mai mốt đây hết mèo đen chắc người ta sẽ nhuộm lông cả mèo trắng mèo vàng mèo mướp. Nhuộm chó nhuộm chim được sá gì thiên hạ không nhuộm mèo trục lợi.

Một hôm tôi đi làm về nghe người ta lao xao có con mèo rớt xuống thùng phi sắp chết. Nhà đó cách nhà tôi gần trăm mét tôi lo thót bụng vì biết đâu Miu Miu là nạn nhân. Ghé vào nhìn chỉ thấy con mèo tam thể đang ngoi ngóp sắp chết tới nơi. Thỉnh thoảng nó ngước mắt lên nhìn chúng tôi một cách van lơn cầu cứu. Nhưng ai dám cứu nó khi mà ông chủ nhà đang lăm lăm cây gậy xoay xở tìm cách dìm cô nàng xuống nước.

- Nó phá nhà tui đủ thứ. Bữa tha mất con cá. Bữa tha mất miếng thịt. Có bữa nhảy bể cả xống chén.

- Bán nó chứ?

- Không! Làm thịt nó ăn cho bỏ ghét.

- Tui ké chai rượu ngâm chuối cơm nghen!

- Không rượu đó ngọt khó uống. Phải lít Sơn Đông mới được.

Dẫn xe quay trở ra tôi nghe bà bán ve chai nói mỉa:

- Thằng chả quanh năm căng giấy nhựt trình trên miệng thùng phi đặt miếng thịt lên đó nhử mèo thiên hạ; tháng nào không vài lần nhậu thịt mèo bị trấn nước.

Trời ạ! Biết đâu hoàng tử Miu Miu của tôi cũng đã lâm vào cảnh ấy.

 

IV. Miu Miu trở về nhà mới

 

Cách đây vài hôm đang ngồi đọc tờ nhật trình tôi bỗng nghe tiếng ngoao ngoao ngoài cửa. Nhìn ra thì thấy Miu Miu đã trở về. Nó ốm nhom ốm nhách bộ lông xơ xác; vóc vạc coi như đứa bụi đời. Vợ tôi lật đật chạy xuống bếp đem lên nửa con cá.

Có vẻ như hoàng tử đang rất đói nhưng chàng không hề thèm đoái hoài tới bữa tiệc hải sản. Chàng lững thững bước vào nhà tới nằm cuộn dưới chân tôi.

Vợ tôi nói:

- Phải cột nó lại không nó lại bỏ nhà ra đi.

- Mèo chứ có phải chó đâu mà cột. Chỉ cần đóng hết các cửa lại.

Miu Miu dụi mũi vào chân tôi ngoao ngoao như muốn xin xỏ một điều gì. Tôi cúi xuống định ôm nó lên vuốt ve nhưng chợt nghĩ: nó đi bụi hơn hai tháng biết đâu bị nhiễm si đa hay nhiễm sác. Ngoài phố bây giờ nhiều nhà hàng bia ôm lắm. Có chỗ tới ăn tô cháo lòng cũng ôm được uống ly cà phê đen cũng ôm được. Cảnh giác một chút đã sao nào. Nhưng canh cánh nỗi lo Miu Miu lại bỏ nhà ra đi tôi làm bộ yêu thương thông cảm dùng bàn chân phải chà chà lên bộ lông của nó. Hoàng tử co người lại rên lên grừ grừ. Như vậy thì có thể yên tâm được rồi chắc chắn Miu Miu đã hoàn lương.

Miu Miu hoàn lương thật. Suốt ngày đầu tiên nó chỉ ở trong nhà. Sang ngày thứ hai một vài lần nó ra cửa nghiêng nghé nhìn ra ngoài qua tấm kính màu bả trà. Sang ngày thứ ba nó bắt đầu leo lên gác. Từ trên gác nó chui qua ban công phóng xuống mái nhà. Nhưng nó chỉ đi đâu đó một lúc rồi trở về. Có điều hình như nó không hề đụng tới các món ăn mà tôi ưu ái dành để bồi dưỡng cho nó. Nó lặng lẽ như một chiếc bóng. Nhưng mỗi lần tôi trở về còn đang mở cửa đã nghe tiếng nó ngoao ngoao chào đón. Lúc thì nó từ trên gác xuống. Lúc thì nó từ đâu đó chui ra. Và… nó vẫn không đụng tới các món ăn.

Mặt trời mọc rồi lặn. Ngày nối ngày trôi qua vùn vụt. Miu Miu vẫn chê tất cả những bữa tiệc mà vợ chồng tôi ưu ái dành cho nó. Và tất nhiên Miu càng ngày càng gầy rạc ra. Tôi phát hiện nó bị bệnh. Vợ tôi khẳng định nó bị bệnh phong tình. Điều đó rất dễ nhận thấy bởi lòng vòng trong xóm phố mèo cái lông màu sáng của thiên hạ đẻ toàn những đứa con lông đen lem nhem. Miu Miu đã phải trả giá cho hơn hai tháng bỏ nhà đi theo tiếng gọi của ái tình. Có lẽ nó bị kiệt sức không vồ được những con chuột nhanh nhẹn đã chấp nhận những con chuột chết vì thuốc Tàu.

Vợ chồng tôi bàn cách nhờ bác sĩ thú y cứu nó. Tốn một trăm hai lăm đồng với gói ba số. Nhưng tình thế có vẻ như đã lâm vào thế khó cứu vãn. Hoàng tử đen mỗi ngày chỉ liếm láp vài miếng lấy có. Thời gian còn lại nó ra nằm cuộn tròn trước ngạch cửa. Thỉnh thoảng chàng chống hai chân trước ngồi dậy dõi mắt nhìn vô vọng một cách lơ mơ vào bầu khí quyển vốn sặc mùi ô nhiễm bụi khói  và tạp âm. Rất có thể hoàng tử đang nhớ lại thời oanh liệt của mình. Mà cũng rất có thể hoàng tử đang hy vọng vào những viên thuốc đặc trị chẳng rõ xuất xứ từ xó xỉnh nào hay đang hy vọng vào một điều thần diệu siêu linh nào.

Vợ tôi nói:

- Nếu chữa trị được cho nó khỏe lại có thể phải thiến đi mới xong.

Tôi thấy thương nó qúa. Thiến thì còn gì là đường đường trang hoàng tử. Không thiến thì nó lại bỏ nhà ra đi. Mà ở cái tuổi sắp xế chiều của nó liệu nó có kham nổi những cô ả đang chực chờ tình yêu trong xóm. Ở xóm tôi ấy à dường như người ta chỉ thích nuôi mèo cái chứ không mấy ai thích nuôi mèo đực. Đó là sự lựa chọn giải pháp tinh khôn và nhân đạo. Nuôi mèo đực thì sợ nó theo cái. Thiến đi thì sợ phạm vào điều ăn chay niệm phật. Xích cổ thì sợ nó rên gọi bạn tình thảm thiết cả đêm. Như con Miu Miu của tôi ấy ốm yếu nhão ra rồi mà mỗi ngày vẫn vài bận cuộn tròn hoài vọng ngoài ngạch cửa. Nuôi mèo cái khác hẳn còn có cơ bán con cháu của nó sang xứ người kiếm dăm ba đồng bạc bù đắp vào lương hướng. Nhất cử lưỡng tiện. Thời buổi kinh tế thực dụng tính vậy mà còn chưa ăn ai.

 

V. Chưa đến hồi kết

 

Trước cửa ngôi nhà mới của tôi có mấy cái chậu trồng mấy cây kiểng loại rẻ tiền. Một buổi sáng tôi mở cửa ra tưới kiểng chợt nhìn thấy có một cô nàng lông trắng nằm gối đầu lên người Miu Miu. Nhìn kĩ thì biết đó là con mèo hàng xóm. Chúng hé mắt nhìn tôi nhưng vẫn không chịu đứng dậy. Biết là sự công khai bộc lộ tình yêu tôi trở vào nhà ngồi xuống gõ bàn phím. Khi trở ra thì con mèo trắng đã bỏ đi.

Sáng hôm sau tôi lại thấy con mèo trắng nằm kề bên hoàng tử. Và nhiều ngày sau nữa vẫn xãy ra điều ấy. Tôi biết cô nàng là tình đầu của hoàng tử. Nhưng rõ ràng là hoàng tử thời sung mãn đã phản bội người tình bỏ đi rong theo những cuộc phiêu lưu tình ái. Điều gì đã gắn bó cô nàng với kẻ bội tình tệ bạc đến chuốc họa vào thân? Tôi nhớ tới những người bạn gái. Nếu vợ tôi biết tất cả nàng có tha thứ cho tôi như cô nàng lông trắng này không? Soi mặt vào tấm gương lúc cạo râu trong buồng tắm tôi chợt nhận ra mình đã già đi rất nhiều. Ai đó đã có lần nói với tôi: soi gương mới biết mình già không soi mình ngỡ mình là thanh niên. Qủa là một quy luật không cưỡng lại được của thời gian và của nhân tính con người. Cần phải làm tất cả để cho Miu Miu khỏe lại. Cuộc tình thủy chung với mối tình đầu sẽ giúp hoàng tử nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống chân chính.

Vợ tôi cười khi nghe tôi bày tỏ điều đó.

- Giống đực ấy à! Chỉ khi nằm liệt một chỗ mới khôn ra.

Tôi đâm hoảng thật sự khi mà mới chiều nay thôi một cô nàng tam thể ở đâu đã lượn qua lượn lại tới mấy lần trước cửa nhà tôi. Sự quyến rủ của cuộc sống thường tình đã xuất hiện. Người ta có thể chống đỡ được nhiều thứ cám dỗ vật chất nhưng chống đỡ lại sự quyến rủ của ái tình thì… Miu Miu mà phiêu lưu lần nữa không biết hồi kết của số phận nó sẽ thế nào.

Đứng trước lavabo cạo râu để chuẩn bị cho một chuyến công tác dài ngày tôi thấy thương cho Miu Miu quá. Nó cũng chỉ là một con đực thuộc về giống mèo mà thôi. Có điều quái lạ ở chỗ nó còm nhom còn sinh khí lực đâu nữa mà đám cái mượt lông tinh mắt vẫn mò tới chứ? Có lẽ tôi phải sắp xếp đi tại chức vài khóa về tâm lý mèo. Không hiểu được con vật mình nuôi làm sao tôi dám xưng là người là ông chủ của nó.

 

                                                                                    H.T.T.

mừng sinh nhật Chuột Chích Chiêu Chiêu- hoxuannguyetcam

 

hotinhtam

gởi Phung

-Với hai câu thơ:"Bóng đã nghiêng nghiêng buổi xế chiều
Con thuyền về lại bến cô liêu" đặt trong hoàn cảnh nào cũng nao lòng phải không anh Hồ Dzu tấm hình ngồi một mình chờ em đến cùng cà phê giải khát? Em đang nấu bánh chưng xanh đây!Anh nhớ về trước giao thừa nhen!He chúc anh vui...
-@anh hodzu! Người ta ăn tô phở 750.ngàn đồng là chuyện bình thường mà anh bởi vì họ làm ra nhiều tiền mà với lại bụng của họ bự lắm! Mà thôi anh ơi để ý chi chuyện ăn uống của người khác làm gì như thể mình đang ganh tị với họ ?! Bởi cuộc sống có sự hợp đồng giữa người bán - người mua!He...

-Năm Mão anh uống rượu Mèo chưa em kiệm lời tặng anh đây:

MEN SAY

Chai vang Bordeaux trắng
Giữa bàn tiệc cuộc đời
Cốc nào là cay đắng
Cốc nào ngọt mật ơi!

Cụng li chúc niềm vui
Chia sầu riêng nỗi nhơ
Cốc tình còn dang dở
Thêm một… thấy đất trời

Dù vang Bordeaux trắng
Hay Bàu đá quê nhà
Rượu Tây cùng rượu ta
Mềm lòng bao nhiêu độ?

Thêm cốc nữa… lời ra
Trường ca hay đoản khúc
Cốc men tình ẩn khuất
Lại say mãi mãi say…

NTP
He he...

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&

Chào Phụng!

Bóng đổ chiều nghiêng đang vận vào tuổi tác của anh đấy. Buồn chứ vui sao nổi. Cứ nghỉ đến xế chiều của mình là nao cả lòng.
Thực ra chuyện người giàu buổi sáng ăn tô phở từ 150 ngàn đến 750 ngàn nhiều người hay lùng sục trên mạng internet cũng đã biết. Anh nhắc lại để biết sự chênh lệch về khoảng cách giàu nghèo đã quá xa xa đến mức đáng sợ đáng báo động. Hiểm họa chực chờ chứ không phải chuyện “kệ người ta” đâu.
À nấu bánh tét bánh chưng là nấu cả đêm. Thế nào anh cũng về kịp trước giao thừa. Em nhớ giấu kĩ một chai rượu Mèo chờ anh nhen!
Còn anh Tết nào anh cũng có chí ít là một chai rượu ngon em ạ. Anh cũng sẽ dành phần chờ em.

Đời Dzu dù tay trắng
Xuân về cũng ngênh ngang
Có mấy chai rượu nặng
Mạc phương Tây đàng hoàng

Năm nào Dzu cũng vậy
Rượu ngon phải bạn ngon
Tình đầy trong lý đấy
Uống cho biết vuông tròn

Rượu bạn hiền ta tặng
Ta tặng đời tình ta
Nghèo quanh năm gánh nặng
Tết về cũng kiêu sa

Uống chén này cho bạn
Uống chén này cho ai
Cả một bầu Nguyên Đán
Say đi đường còn dai

HTT

gia đình hotinhtam sum họp cuối năm Canh Dần (38) | anhso.net

gia đình hotinhtam sum họp cuối năm Canh Dần (41) | anhso.net

gia đình hotinhtam sum họp cuối năm Canh Dần (37) | anhso.net

gia đình hotinhtam sum họp cuối năm Canh Dần (36) | anhso.net

anh với Ly Ly và hai cô con gái cách nhau 15 tuổi

gia đình hotinhtam sum họp cuối năm Canh Dần (35) | anhso.net

Tết nào anh cũng được tặng rượu ngon như thế đấy

nguyenthiphung

@anhHoDzu

-Với hai câu thơ:"Bóng đã nghiêng nghiêng buổi xế chiều
Con thuyền về lại bến cô liêu" đặt trong hoàn cảnh nào cũng nao lòng phải không anh Hồ Dzu tấm hình ngồi một mình chờ em đến cùng cà phê giải khát? Em đang nấu bánh chưng xanh đây!Anh nhớ về trước giao thừa nhen!He chúc anh vui...
-@anh hodzu! Người ta ăn tô phở 750.ngàn đồng là chuyện bình thường mà anh bởi vì họ làm ra nhiều tiền mà với lại bụng của họ bự lắm! Mà thôi anh ơi để ý chi chuyện ăn uống của người khác làm gì như thể mình đang ganh tị với họ ?! Bởi cuộc sống có sự hợp đồng giữa người bán - người mua!He..
-Năm Mão anh uống rượu Mèo chưa em kiệm lời tặng anh đây:
MEN SAY
Chai vang Bordeaux trắng
Giữa bàn tiệc cuộc đời
Cốc nào là cay đắng
Cốc nào ngọt mật ơi!

Cụng li chúc niềm vui
Chia sầu riêng nỗi nhơ
Cốc tình còn dang dở
Thêm một… thấy đất trời

Dù vang Bordeaux trắng
Hay Bàu đá quê nhà
Rượu Tây cùng rượu ta
Mềm lòng bao nhiêu độ?

Thêm cốc nữa… lời ra
Trường ca hay đoản khúc
Cốc men tình ẩn khuất
Lại say mãi mãi say…
NTP
He he...

hotinhtam

Dzu song hành thơ cùng Phụng

Dzu song hành thơ cùng Phụng nhen!

Bóng đã nghiêng nghiêng buổi xế chiều
Con thuyền về lại bến cô liêu
Mây vàng bàng bạc loang tim tím
Chim chóc lưng trời vội vã kêu
Lá sắp xa cành bao luyến tiếc
Bờ tre xào xạc gió hiu hiu
Đồng hồ gõ nhịp trong từng tiếng
Bóng ngả nghiêng nghiêng một mái chèo...
14.02.2008 / NTP

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Chênh nghiêng từng bước nắng quái chiều
Sông quê quạnh quẻ bóng tịch liêu
Mây trôi chạnh nỗi người xa nhớ
Vượn hú non xanh gợi muôn điều

Mưa xuống nỗi buồn loang tím biếc
Lòng còn chút lửa cháy riu riu
Thời khắc nhen lên bao hối tiếc
Bến vắng con đò buồn hắt hiu

HTT

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (85) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (92) | anhso.net

lầm lụi cuối năm
Tết nhất đăm đăm
Nhặt từng đồng cắc
Nỗi đời dằng dặc
Mòn bánh xe lăn
Thấy người ta ăn
Mà trào nước mắt

Em tin không nè Phụng? MT gởi cho anh một tài liệu nói ở thủ đô Hà Nội có những "ông hoàng" đầy tớ của dân ăn sáng mỗi ngày một tô phở giá 750 ngàn đồng một tô đấy!

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (97) | anhso.net

ngày Tết vẫn ế khách dài dài vì nhà nghèo họ dùng xe đạp xe honda đi mua hoa nhà giàu họ dùng xe tải nhỏ

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (102) | anhso.net

anh này cũng ế khách

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (108) | anhso.net

hai chàng trai này chẳng bán được con chó nào

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (110) | anhso.net

người đàn bà bán vé số cũng ế ẩm

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (113) | anhso.net

anh xe ôm này đứng vuốt râu

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (114) | anhso.net

bác thơ sửa xe đạp buồn hiu hắt lo lấy tiền đâu ra mà ăn Tết.

Đúng là:

"Bóng đã nghiêng nghiêng buổi xế chiều
Con thuyền về lại bến cô liêu"
NTP

hotinhtam

Hàng chất lượng ISO Việt Nam?!...

Hàng chất lượng ISO Việt Nam?!...

Nhiều vị tai to mặt lớn nhà toàn xài đồ ngoại nhưng lại luôn lên mặt dạy dân tình xài đồ nội để tỏ lòng yêu nước. Yêu nước thì yêu nước nhưng mua đồ về dùng vẫn phải tính chứ. Nhớ hồi 1981 Dzu chạy chiếc xe đạp Cửu Long của quốc doanh vì được ưu tiên mua giá cung cấp. Một lần Dzu từ Ngã Tư Long Hồ ra Vĩnh Long dạy thuê vào ban đêm cho trường Bổ túc Văn hóa thị xã khi trở về đã 11 giờ đêm đoạn đường 7 cây số trống vắng hai bên toàn là ruộng lúa nhưng Dzu vẫn thấy vui vì vừa nhận được mớ tiền kha khá ấy vậy mà khi xuống dốc cầu Ông Me Lớn chiếc xe lại gãy cổ quật Dzu lăn lộn mèo xuống đường mặt mày bê bết máu. Hỏi ra mới biết nhiều người đi xe quốc doanh cũng từng bị gãy cổ xe té lộn cù mèo như Dzu.
Anh Giảng lái xe trường Dzu đích thị là bác tài giàu lòng yêu nước vì bác tài này đã mua nồi áp suất cao cấp Việt Nam(tiếc là lâu quá Dzu quên mất hiệu của nó). Bác tài mua là để Tết hầm xương. Ấy vậy mà ngay ngày đầu tiên khai trương cái nồi áp suất ấy nó nổ cái đùng khiến hàng xóm ai cũng tưởng nhà bác tài bị Bin La Đen đánh bom khủng bố. May là lúc đó bác tài đứng xa nên chỉ cái nồi madein Vietnam bị banh chành với cái bếp ga bị bẹp dúm và con khỉ bị xích gần đó được một phen chết khiếp.
Mới đây nhất chiều 29.1.2011 Dzu xách con wave an pha sản xuất tại Việt Nam đạp máy để đến ăn Tết với nhà thầy Trần Văn Dật đạp mãi con xe vẫn ì ra không chịu nổ tức mình Dzu đạp chân chống dựng xe định bụng kiểm tra bình xăng vậy mà nghe keng một tiếng cái chân chống nó rơi xuống đất. Té ra là cái trục càng gác chân bị gãy vì ngậm than hơn một nửa. Sẵn phuộc nhún trước bị xì dầu đã mấy tháng Dzu quyết định phục hồi nó luôn. Ra tiệm bác thợ quen biết còn xúi sửa luôn hộp số đi nó tệ quá rồi. Tết tới nơi mà hai lần sửa xe nước này Dzu có mà cạp đất sống ba ngày Tết.
Đấy. Các bạn cứ thử tìm hiểu thêm về chất lương hàng Việt Nam để mà củng cố lòng yêu nước nhen!

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (50) | anhso.net

con xe và món quà Tết của Dzu

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (49) | anhso.net

tô mì khuya Dzu tự nấu lấy cho mình

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (55) | anhso.net

hoa trang đỏ trước cửa nhà Dzu

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (56) | anhso.net

hẻm phố và cuộc đời

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (57) | anhso.net

Mai của nhà hàng xóm

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (58) | anhso.net

chiếc cầu trong hẻm 249 nhà Dzu

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (59) | anhso.net

từ đây ra quốc lộ chưa tới ba chục mét

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (60) | anhso.net

từ đầu hẻm vào nhà Dzu khoảng năm chục mét

hotinhtam

uốngguyễn Trọng Dũng

Lúc 12h25 ngày 30.1.2011 Dzu đang lang thang chụp hình thì gặp Nguyễn Trọng Dũng. Vậy là hai anh em kéo nhau đi uống cà phê. Tôi hỏi Dũng đã sắm sanh gì cho ngày Tết chưa. Dũng nói rằng Mai kiễng thì nhà đã có mấy cây bia nước ngọt bánh mứt đường sữa khô bò khô cá lóc thì Đài(PTTH) đã cho ngày mai nhận tiếp 5kg thịt heo 10kg gạo thơm. Chừng đó đủ rồi sắm thêm để làm gì.
Khi Dũng hỏi ngược lại tôi tôi nghĩ mà xấu hỗ cho trường tôi. Cũng có đảng ủy ban giám hiệu lãnh đạo đàng hoàng có công đoàn làm kinh tế đàng hoàng nhưng cuối năm quà tết là 1 bọc bột ngọt 1 chai dầu ăn. Trong khi cơ quan người ta quà tặng từ vài triệu tới vài chục triệu giáo viên như tôi chỉ được cho 300 ngàn. Tôi thì tôi không xấu hỗ chỉ sợ trường tôi xấu hỗ thôi. Trường cao đẳng mà thua cả trường tiểu học.

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (80) | anhso.net

cà phê Sao Mai hay còn gọi là cà phê Cây Gừa vì có cây gừa cổ thụ

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (81) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (82) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (84) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (85) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (88) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (89) | anhso.net

hotinhtam

Gởi Cát Biển

Cát Biển ơi Dzu lấy cảm hứng từ con mèo đen nhà Dzu để viết truyện này đấy. Chàng Miu này phong tình lắm. Dạo nó chưa bị người ta đánh bẫy ngày nào nó cũng dụ các cô nàng trong xóm về nhà. Và lúc đó chàng Miu ra dáng hoàng tử phong lưu lắm. Thức ăn phần nó nó nhường cho nhân tình ăn trước. Khi cô nàng yểu điệu nhấm nháp hoàng tử Miu Miu chỉ ngồi nhìn cái đuôi khẻ ve vẫy ra bộ ta đây lắm.

Mèo vậy mà nhiều chuyện lắm nhen!

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (77) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (67) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (68) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (64) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (63) | anhso.net

thành phố Vĩnh Long ngày 27 Tết Tân Mão(30.1.2011) (65) | anhso.net

catbien

Tình nghĩa

Đọc câu chuyện về chú mèo đen nhà anh thật thú vị.
Những con vật nuôi trong nhà luôn có tình nghĩa với chủ.
Chúc anh một ngày an lành sau nhiều biến cố!

hotinhtam

Tân Mão Lão Dzu Hồ tự vịnh

Tân Mão Lão Dzu Hồ tự vịnh

Xuân về ngồi ngẫm chuyện Dzu Dzu
Quanh năm công việc tít mù mù
Chỉ hăng bờ lốc báo không gởi
Đầu bờm tóc rối như tổ cu

Năm cọp may thay không té xe
Chỉ phải ba lần tấp vỉa hè
Vì lẽ tăng xông gây chóng mặt
Nhờ thế quen thêm khá bạn bè

Nước non rong ruỗi cũng mấy phen
Chạm mặt nhiều lần chuyện đỏ đen
Nhờ có bạn bè mà qua tuốt
Thứ dân thứ thiệt cứ tèn tèn

Lên voi xuống chó có gì đâu
Dzu đếch tham ô Dzu đếch rầu
Rau dưa vỗ bụng cười hềnh hệch
Nghèo tiền nghèo bạc giàu đêm thâu

Thơ phú văn chương vẫn tàng tàng
Rượu dăm ba đọi cũng ngênh ngang
Lếu láo ngâm nga cùng trời đất
Đời thấy mình sang thời mình sang

A ha tóc rụng đã khá nhiều
Vẫn cứ thanh xuân vẫn cứ yêu
Cuối năm tự thấy mình tuyệt thật
Lãng Tử Đời Trăng lại phiêu diêu

Dzu

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (0) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (1) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (2) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (3) | anhso.net

hotinhtam

cám ơn con gái của ba nhen!

CẢM ƠN CON GÁI CỦA BA NHIỀU LẮM NHEN!
Nhà tôi có bốn người. Con gái lớn do nghề nghiệp phải vẽ thiết kế nên đã học thêm Autoket các phần mềm 2D 3D… tất nhiên là giỏi vi tính nhất. Kế đó là bé Chiêu Chiêu đang học lớp 10 chuyên toán. Trình độ tin học của tôi chỉ hơn được mỗi bà xã- tôi hay gọi là thím vịt bù.
Tôi thường làm việc về đêm vì ban ngày phải đi dạy nên thời gian khổ nhất là khoảng 1 2 giờ sáng bởi đồng hồ sinh học lúc này báo cơ thể đòi được ngủ để óc được nghỉ ngơi. Vì cố vượt qua cái ngưỡng buồn ngủ díu mắt này đây là thời điểm tôi hay phạm sai lầm thường làm cho các phần mềm hoặc bị mất hoặc bị trục trặc. Con gái lớn ở xa nên người cứu tôi bao giờ cũng là bé Chiêu Chiêu. Cái gì cháu không khắc phục được thì cháu sử dụng vốn tiếng Anh để tra cứu để giúp tôi khôi phục lại những hư hỏng do tôi tạo ra.
Ái chà! Theo luật lao động đúng lý là tôi phải trả lương cho cháu cơ đấy!
Những tấm hình hoa mai mà tôi post lên trong các comments ở entry này nếu không có Chiêu Chiêu ra tay cứu giúp tôi làm gì còn mà đưa lên.

Mô Phật!

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (7) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (6) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (5) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (4) | anhso.net

hotinhtam

Hú hồn Hú vía.2

Hú hồn Hú vía.

Khi đến trường THPT Vĩnh Long uống cà phê và trò chuyện với thầy Dũng hiệu trưởng tôi có hứa sẽ làm slideshow hình ảnh của trường chậm nhất là trong đêm 29 Tết sẽ post lên để sáng 30 Tết giáo viên trực trường có thể xem được. Vì lời hứa này tôi chụp rất nhiều ảnh.Sau đó trong khi chờ sửa xe tôi lang thang gần hai tiếng ngoài phố để chụp hình. Tất cả khoảng 400 tấm.
Khi về nhà tôi đổ ngay vào máy để giải phóng cái thẻ nhớ 8GB của cháu Chiêu Chiêu. Lúc tôi đang chỉnh hình do chạm tay trái vào phím nào đó màn hình hiện ra một cái bảng đòi OK. Tưởng là phần mềm tự diệt virus tôi enter luôn. Ai dè đó là phần mềm hủy fonder. Toàn bộ hình ảnh mất sạch khiến tôi toát cả mồ hôi. Tiếc công mình giang nắng chụp hình một sợ mất uy tín vì thất hứa tới cả trăm. Tôi ngồi ngẩn ra thở ngắn than dài.
Bé Chiêu ngồi máy bên cạnh nghe tôi than lại thấy thần sắc như mất hồn của tôi cháu chạy ngay sang nói rằng sẽ giúp phục hồi giùm tôi. Thế nhưng sau 10 phút vẫn không phục hồi được cháu nói để cháu chuyển sang phục hồi từ thẻ nhớ của máy ảnh. Hơn 30 phút làm đủ thứ thao tác tôi nhìn rối cả mắt toàn bộ ảnh tôi chụp buổi sáng đã được phục hồi. Tuy nhiên năm cái video thì không phục hồi được.
A men! Lạy Chúa tôi!
Thật là hú hồn hú vía!

CẢM ƠN CON GÁI CỦA BA NHIỀU LẮM NHEN!

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (11) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (10) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (9) | anhso.net

hoa mai Tân Mão- hotinhtam (8) | anhso.net