chết giữa dòng sông- truyện ngắn hotinhtam

altGió mỗi lúc mỗi mạnh hơn. Gió táp những ngọn sóng vào mặt nó. Mắt nó mờ đi vì nước. Nó không còn nhìn thấy được giăng cây mơ mờ bên kia dòng sông. Xung quanh chỉ thấy lấp lóa những con sóng. Sóng trùng trùng vây hãm nó giữa những vòng tay của nước. Nó cố hết sức trườn mình vượt qua những con sóng. Nhưng sức nó mỗi lúc một thêm đuối. Mà bờ bên kia mà cố hương vẫn còn xa qúa! Mà sóng càng lúc càng cồn lên dữ dội! Nó hiểu rằng nó sẽ không tới được bờ bên kia không thể về được miền cố hương thương nhớ.

Truyện ngắn:

 

                                    CHẾT GIỮA DÒNG SÔNG

                                                   Hồ Tĩnh Tâm

 

Quê hương chìm sau ngọn khói đốt đồng

chiều bãng lãng thơm nồng hương cỏ cháy

                                                  h.t.t.

 

Nó dừng lại trước dòng sông.

altLúc ấy trời đã hựng sáng. Những đám mây đùn lên chất ngất như núi non trùng điệp Ánh sáng viền ưng ửng những chóp mây trông đẹp như một bức sơn dầu mà nó đã nhìn thấy ở thành phố. Cái bức sơn dầu ấy sao mà buồn thế! Đôi mắt của người bạn như ánh lên những tia nhìn ảm đạm. Nó nghĩ cũng có thể bạn nó bị người ta bắt đưa ra thành bắt sống đời thanh nhàn vô công rỗi việc giữa những bức tường lòe loẹt tranh màu khỏa thân của đủ hạng đàn bà với đủ các thế nằm thế ngồi đầy thách đố.

Nó vục đầu xuống dòng sông uống một ngụm nước. Nước sông ngọt lịm. Nó liếm láp đôi môi rồi ngước nhìn lên những đụn mây đang mỗi lúc mỗi hồng lên. Bức sơn dầu lại hiện lên mồn một. Bạn nó ngồi trên một chiếc ghế bọc nhung đỏ kê trước cửa sổ. Đằng sau cửa sổ là những dãy núi chất ngất mơ mờ sương tím. Ngục tù và cuộc sống. Không hiểu sao ý nghĩ ấy lại vụt lóe lên ngay từ phút đầu tiên nó nhìn thấy bức tranh. Bức tranh buồn đến lịm người. Bấy giờ nó ngồi phủ phục ở một góc kín lặng ngắm người bạn. Và… nó khóc. Khóc âm thầm cay đắng. Khóc không ra nước mắt. Khóc quặn đau một nỗi nhớ quê nhà.

 

altGiờ thì nó đã tới được dòng sông. Bên kia là quê hương. Nó nhận ra điều đó nhờ mùi hương cỏ thơm ngai ngái và mùi hương dìu dịu của rừng tràm. Còn gì hơn được quê hương. Một vùng đất thay màu như cổ tích. Mùa nước nổi đồng nước lênh lang trắng xóa một màu. Nó ngồi xuồng cùng ngoại đi giăng câu đặt lờ. Đặt xong mấy chục chiếc lờ giăng xong mấy chục thước dây câu ngoại bơi xuồng tấp vô bờ bao. Ngoại ngồi chỏi chân trên mặt đất móc bịch thuốc rê ra vấn. Ngọn khói xanh ngoằn nghoèo tỏa thơm mùi hăng hăng quen thuộc. Hút xong điếu thuốc ngoại đứng lên rung tổ kiến vàng trên cây tràm hốt lên một vụm trứng. Thứ trứng trắng ngà béo ngậy làm mồi câu cá rô là số dách. Trong khi ngoại ngồi câu nó chạy lăng xăng lùng sục các gốc chuối tìm bắt rắn mối. Nó biết ngoại rất thích ăn thịt rắn mối nướng lèo chấm với muối ớt. Đôi khi nó thấy ngoại ăn cặp thịt rắn mối với lá đinh lăng. Ngoại vừa nhâm nhi ly rượu vừa lẩy đờn kìm ca Kim Tiền Bản ca Khóc Hoàng Thiên. Những bài bản nó nghe riết đã thuộc nằm lòng. Giờ đây tai nó vẫn còn văng vẳng tiếng hát chen tiếng đờn lẫn với tiếng be xuồng rướn nước lách chách… Còn mùa khô. Ơi những mùa khô chan chứa nắng vàng thơm nức. Cả một vùng đồng nước mênh mông thốt khô rang nứt nẻ tự lúc nào. Đêm đêm lửa đốt đồng sáng rực. Gió bưng biền quần thảo đưa về mùi cỏ cháy. Thơm thơm. Ngòn ngọt. Sớm sớm nó theo ngoại đi hốt rùa. Giữa ngan ngát tàn tro trắng xám hễ nơi nào có vụm tro đùn lên đen đen ướt ướt thì cầm chắc nơi đó có con rùa chậm chân chạy lửa bị thui chết. Thích nhất là những lần được theo ngoại đi dậm cù bắt chuột. Những con chuột đồng béo múp ngoại trụng nước sôi lột sạch lông rồi đem ướp lá chanh và ép cho kiệt nước. Thịt ấy nướng lên thịt chim cũng không bằng. Lại còn đi đào mà lươn đi xôm rắn hổ. Những con lươn cả ký vàng hườm; ngoại để nguyên con hấp với lá bầu non. Những con rắn hổ dài cả thước làm vảy xong đem chặt khúc hầm sả.

Ôi quê hương!

altNó ngồi xuống và đau đáu nhìn vọng sang bờ bên kia. Bên ấy là quê hương. Giờ này chắc ngoại đã thức rồi. Tánh ngoại vẫn ưa dậy sớm trước hừng đông chăm một bình trà quạu phì phà vài hơi thuốc. Nó nhớ. Hồi đó chị Hai còn là cô gái bưng biền ưa buộc tóc đuôi gà và vận bộ đồ bà ba đen. Chị Hai vẫn thường thức sớm với ông nổi lửa nấu cơm. Vừa cời lửa chị vừa ca những bài ca nghe ngồ ngộ. “Mèo nằm giàn bếp vinh râu thấy con chuột chạy lắc đầu kêu ngoao” “Thò tay vô giỏ cá trê anh ở bọt nước anh về xứ xa”… Chị nó hát tràn lan cả mấy mươi bài không biết; ánh lửa rực trên mái tóc rực trên đôi má căng mịn nắng gió bưng biền. Nhưng… giờ thì…

Nó chạnh lòng nhớ lại những ngày ở thành.

 

Cái gì cũng sạch bong bóng lộn. Từ chiếc giường hộp từ cái tủ ly tới cả cái chạn bếp cả cái nhà cầu lát gạch tráng men. Cái gì cũng nhắc nhở nó không được đụng vào sợ làm dơ làm bể. Cả đống tiền chứ đâu phải như cái chòi lá canh dưa của ngoại cái xuồng ba lá mỏng mảnh của ngoại.

Nó không muốn ra thành nhưng chị Hai biểu nó đi theo để chị bớt bơ vơ khi một mình- như con sáo sang sông khản tiếng khóc theo chồng. Nhưng nó nó lại thấy bơ vơ lạc lõng. Suốt ngày quanh quẩn giữa bốn bức tường lòe loẹt tranh ảnh nó cứ thấy thiếu thiếu một cái gì. Tiếng cọc cọc của những con tắc  kè khi ngoại thọc cây móc sắt vào hốc những cây me keo chăng? Hay là tiếng thì thào của đồng đưng? Hay là tiếng ồn ả của những đàn cò cải nhau qùa qùa oang oác nơi lùm cây điên điển lúc chiều về? Hay là mùi cỏ cháy thơm nồng? Hay là hương tràm thoang thoảng?.. Có lẽ là tất cả những thứ đó.

Nó nhớ lại một hôm cùng chị Hai đi ngắt cải trời cải đất ngoài gò mối. Lúc đó đã về chiều. Bỗng nó nghe tiếng chị Hai kêu thất thanh. Quay lại nó thấy một con hổ đất to bằng cầm tay đang ngóc đầu bành mang phun nọc phè phè. Chị Hai quíu cả chân tay mặt mày xanh lét. Không kịp nghĩ ngợi gì nhiều nó nhảy xô vào từ  phía sau chộp ngang cần cổ con rắn vật xuống. Phần thân con rắn quấn xiết lấy nó riết nó tới nghẹt thở. Nhưng nó không thấy sợ. Nó biết con rắn không thể quay đầu mổ nó được. Bấy giờ chỉ còn là chuyện thi gan xem ai chết trước. Máu rắn sặc vào mồm nó mằn mặn nóng hổi; càng lúc càng sặc sụa chỉ muốn thở hắt ra ngoài. Nhưng buông ra là chết. Con rắn còn khỏe nó sẽ mổ dội từ trên xuố