trẻ em trên quần đảo Hải Tặc- Vịnh Hà Tiên- Kiên Giang. thơ hotinhtam

Photobucket

Trưa ngày 13 tháng 4 năm 2011 tôi với Thái Hồng Minh Nhật và Hà Ngọc Trảng cùng anh Hai anh Chín chị Út và cháu Thanh đặt chân lên đảo Hòn Đước nơi có mười mấy nóc nhà của ngư dân sinh sống. Với quần đảo Hải Tặc đảo Hòn Đước như vậy cũng được coi là một đảo lớn. Đảo lớn với chỉ mấy chục người sống trần mình cùng biển mặn. Vì chân đau không theo kịp bạn bè nên tôi một mình tụt lại phía sau cố lê từng bước trên con đường mòn quanh co theo mép biển hai bên rậm rạp cỏ lau luồn lách dọc theo vệ rừng của đảo. Nhìn hút lên những tàng cây cổ thụ với những nhánh cành vặn vẹo vì gió biển tôi vừa đi vừa ái ngại nghĩ rằng đảo vắng thế này thì trẻ con ăn học ra sao.

 

Thốt nhiên tôi nghe có tiếng người rất nhỏ.

 

- Con chào chú ạ!

 

Giật mình đưa mắt nhìn tôi nhận ra phía trước cách chừng vài mét có cô bé nhỏ như cái nấm mặc quần xanh có hai sọc dọc loại quần thể thao của nhà trường áo thun trắng lưng đeo cặp học trò chân đi dép nhựa trắng đang đứng trên con đường mòn ý như đợi nhường đường cho tôi. Chao ôi là thương. Ở đâu ra một cô bé dễ thương thế này. Suốt từ sáng tới giờ khi ghé thăm đảo Hòn Ụ tôi có gặp được đứa bé nào đâu vì nghe nói ở quần đảo Hải Tặc này nhiều hòn đảo chỉ có một vài gia đình hay chỉ duy nhất một gia đình như ở đảo Kiến Vàng; thậm chí một vài hòn đảo tới hôm nay vẫn hoàn toàn hoang vắng.

 

Quá bất ngờ trước sự hiện diện của cô học trò bé bỏng. Tôi đứng sững một lúc rồi bước tới ôm cháu vào lòng bắt chuyện làm quen với cháu. Té ra trên đảo có một lớp học với mười mấy học sinh tiểu học gì đó chênh lệch nhau mỗi đứa chừng vài tuổi sức học và lớp học cũng khác nhau nhưng tất cả đều học chung với nhau cùng một lớp.

 

Thế rồi có thêm một chú bé nữa cũng trên đường đi học về cũng đứng lại chào tôi. Rồi từ đâu đó một cậu bé đầu trần chạy tới. Chúng xúm lấy tôi ríu rít hỏi tôi đủ điều. Rằng tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tôi có ở lại đây chơi với chúng hay không? Vui quá! Cảm động quá! Tôi đã phạm vào một sai lầm tai hại là chỉ lo hỏi chúng tên gì mấy tuổi học lớp mấy nhà ở đâu có mấy anh em đi học có xa không?... Mà quên mất một điều rất quen với thói quen báo chí của tôi là hỏi về ngôi trường hỏi về thầy cô của chúng.

 

Chuyện đã lỡ rồi. Bây giờ ngồi nhớ lại. Tôi cứ nao cả lòng.

 

HTT


Photobucket

trẻ em trên đảo Hòn Đước


Photobucket

cô bé đầu tiên tôi gặp trên đảo Hòn Đước- lúc hơn 11 giờ trưa


Photobucket

Sau khi gặp tôi cháu không về nhà nữa mà ở lại đi theo cùng tôi. Hỏi con không đói à. Cháu trả lời dạ không! Tự nhiên gặp chú con hết đói rồi.

Photobucket

cậu bé học trò thứ hai tôi gặp trên đảo Hòn Đước

TRẺ EM TRÊN QUẦN ĐẢO HẢI TẶC

Hồ Tĩnh Tâm

 

 

Thức dậy trước mặt trời

Những đứa bé nâu giòn như đất đai quần đảo

Đón tiếng chim bình minh cùng muôn vàn dự báo

Nắng sẽ lụa là hay dông bão bủa giăng?

Thuyền sẽ ra khơi lướt sóng băng băng

Hay biển động kéo dài ngày phơi lưới?

Những đứa trẻ với ánh nhìn rười rượi

Xanh đến vô cùng quần đảo một màu xanh.

 

Tổ quốc rộng dài đâu cũng đẹp như tranh

Quần đảo hiện hình trong thơ ngây mắt trẻ

Là biển là trời là lời ru của mẹ

Hòn Đước Hòn Tre Hòn Ụ Hòn Giang

Cả câu chuyện ngày xưa về quần đảo giấu vàng

Tướng cướp cánh buồm đen quy y đất Phật.

Khát vọng ngàn đời tự trùng dương xa ngất

Tụ về đây trong mắt trẻ nguyên lành.

 

Đêm bềnh bồng. Trăng biển sáng long lanh

Giấc ngủ trẻ thơ mơ đến trường đến lớp

Ngực biển căng vồng sóng trùng dương ngờm ngợp

Thơ thớt bóng người những hòn đảo mồ côi.

Xa cách đất liền con chữ hoá xa xôi

Bài ca dao mẹ đơm vào vạt áo

Lặn lội bờ sông con cò gánh gạo

Mơ giấc đồng xa giấc ngủ trẻ phập phồng.

 

Thức dậy với hừng đông

Những đứa bé hiền như tôm như mực

Những đứa bé mai này trong ký ức

Sẽ nhớ gì về quần đảo hôm nay?...

 

HTT


Photobucket

tuổi thơ học trò trên đảo


Photobucket

tuổi thơ hồn nhiên


Photobucket

thế hệ tương lai của quần đảo

Jannika

Now I feel stipud. T

Now I feel stipud. That's cleared it up for me

hotinhtam

Gởi Nguyễn Thái Thanh

Chào Nguyễn Thái Thanh!

Mơ ước của tôi là có cái máy thiệt tốt tốc độ nhanh độ zoom lớn để lang thang ghi lại hình ảnh của tổ quốc mình. Có lẽ khi về hưu tôi mới tiết kiệm để thực hiện nguyện vọng của mình được. Tôi xem ảnh là một loại hình nghệ thuật có tính xung kích tuy nhiên do thiếu thốn phương tiện nên tôi chỉ mới dừng lại ở chụp ảnh thôi. Mỗi lần xem Triển lãm ảnh nghệ thuật của tỉnh tôi cứ như đang mê vậy. Giới nghệ sĩ nhiếp ảnh họ chụp đẹp lắm Thái Thanh ạ.

Tôi đã xem khá nhiều ảnh của Thái Thanh tôi thành thật chúc mừng nhen! Thái Thanh chụp tốt lắm!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

hotinhtam

gởi anh Lê Trường Hưởng

Chào anh Lê Trường Hưởng!

Vâng anh nói đúng. Về cái ăn cái mặc thì các cháu ngoài đảo không thiếu thốn. Cái thiếu là tình cảm là nơi để vui chơi là nơi để học vì các hòn đảo cách xa nhau vài cây số mỗi đảo nhỏ chỉ vài nóc nhà hoặc hơn chục nóc nhà mùa biển động làm sao đi lại. Còn ở đảo lớn Hòn Đốc trường học khang trang lắm anh ạ. Ở đảo này thì anh an tâm chăng có gì xãy ra đâu.

Em vừa vào đọc Phạm Thanh Khương kể về trường học nội trú Mường Nhé(Điện Biên). Thương lắm anh ạ. Bao nhiêu tiền của chúng ta đổ vào cho công cuộc phát triển Tây Bắc sao các cháu ở Mường Nhé còn khổ vậy?! Họ biểu tình cũng phải thôi!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

cháu Tiểu Lợi 5 tuổi ở đảo Hòn Đốc

Photobucket

Photobucket

ntt

Gửi anh Hồ Tĩnh Tâm!

Ống kính của anh Hồ Tĩnh Tâm phiêu diêu khắp mọi miền đất nước thế mà lại bỏ qua Cát Bà Hải Phòng. Hơi là tiếc đó anh!

Nhờ entry này của anh mà ntt được biết đến một quần đảo có tên Hải Tặc một cách thật sống động đấy! Xin cảm ống kính của anh Hồ Tĩnh Tâm!

Lê Trường Hưởng

Nhìn bên ngoài thì các cháu không đến nỗi
như trẻ con ở vùng núi phía Bắc! mong rằng các cháu cũng được học hành chăm lo chu đáo!

hotinhtam

mãi mãi với Hòn Đước thân yêu

Mãi mãi với tôi đảo Hòn Đước đã trở thành một kỉ niệm đẹp.
Hy vọng sẽ có ngày gặp lại!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

con trai lớn và con gái Út của Chín Công

Photobucket

Út trên đảo Hòn Đước

hotinhtam

lời cám ơn cô Út đảo Hòn Đốc

Suốt cả chuyến đi người luôn gần gũi quan tâm săn sóc tôi là Út bởi Út biết tôi vừa lớn tuổi vừa bị đau chân phải đi khập khiểng. Chiều đó khi trở về đảo lớn Hòn Đốc trung tâm hành chánh của xã quần đảo Tiên Hải huyện Hà Tiên Út đã giữ cả đoàn chúng tôi ở lại nhậu một trận ở nhà Út rồi mới cho về. Rất may nhờ trận nhậu ấy mà tôi gặp được cháu Tiểu Lợi năm tuổi con gái của Út và hai bác cháu lập tức quý nhau như cha con.
Xin gởi tới Út lời cám ơn chân tình của tôi.
Cầu chúc vợ chồng Út và cả gia đình Út luôn ngập tràn hạnh phúc.
Gởi tới bé Tiểu lợi trăm ngàn nụ hôn của bác Tâm!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

hotinhtam

người vợ của Chín Công đảo Hòn Đước

Có một chuyện trên đảo Hòn Đước khiến tôi rất cảm động. Đó là chuyện vợ chồng Chín Công cứ khăng khăng mời chúng tôi tới nhà uống rượu mà lý do duy nhất là chúng tôi đã uống rượu ở nhà Hai Đức mà không uống rượu ở nhà họ thì họ buồn chúng tôi ghê gớm.
Khi đến nhà thấy vợ Chín Công rất nhiệt tình mà không bao giờ cười hay nói câu gì. Lợi dụng khi chị xuống bếp làm mồi tôi đem điều thắc mắc ấy hỏi Chin Công. Anh ta cười rồi nói với tôi bả rụng răng sạch trơn lại nói đớt lấy gì mà cười với nói.
Khi chia tay ra về tôi thấy vợ Chín Công ra tiễn tận nơi chúng tôi xuống tàu tôi mới nghiệm ra Chín Công có một người vợ tình cảm đến nhường nào hèn chi hai đứa con gái bé bỏng của vợ chồng anh chúng đeo dính tôi suốt thời gian tôi ở chơi trên đảo.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

hotinhtam

thông điệp gởi các du khách

Ở đảo Hòn Đước hình như mình ghé nhà nào hễ có đàn ông là lập tức có rượu. Liền sau đó là có trẻ con. Chúng đến để hóng chuyện để vỗ tay và cười váng lên tán thưởng những câu chuyện hay. Sau này ai có ra thăm đảo Hòn Đước hay các đảo vắng ít dân khác trên quần đảo Hải Tặc rút kinh nghiệm của tôi nhớ đem theo thật nhiều kẹo nhen! Trẻ con trên đảo ngoan lắm!

Photobucket

Photobucket

Photobucket

vợ chồng Chín Công

Photobucket

Photobucket

tình anh em của Dzu và Út (đảo Hòn Đốc- Hòn Tre Lớn)

hotinhtam

Hòn Đước hôm nay và mai sau

Đảo Hòn Đước đẹp chính là nhờ vẻ đẹp hoang sơ của nó. Cứ cái đà khai thác du lịch biển đảo ào ào như hiện nay tôi e rằng mười năm sau không khéo người ta đã bê tông hoá hay nhựa hoá mất con đường mòn rải đá sỏi tự nhiên trên đảo. Và những ngôi nhà hiền như con cua con ốc ở đây sẽ biến thành những ngôi nhà hộp lù lù như những khối bê tông sắt thép. Thế nhưng đó cũng là quy luật tất yếu của một đất nước đang trên đà phát triển. Có Trời xuống cũng không cản được. Đồng tiền sẽ biến đổi tất cả. Hòn Đước đang tiến gần tới thành Hòn Vàng mất rồi.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket