song hành thơ Phạm Trần- Hồ Tĩnh Tâm

  PhotobucketPhotobucketPhotobucket

PhotobucketVẫn chưa đến hẹn song hành như Dzu đã đặt ra cho Quan họ thơ với bạn bè song hành hàng tháng nhưng duyên nợ song hành càng ngày càng chất chồng với bạn bè   tới không thể cầm lòng chờ cho đến hẹn- còn biết bao bài thơ của những người Dzu yêu dấu đợi chờ Dzu- vậy thì song hành chứ đợi để làm gì. Đến quy luật đất trời con người còn phá vỡ huống nữa chỉ là cái hẹn Dzu đặt ra vì sợ sức mình không kham nổi.
Quan họ song hành thơ lần này là Phạm Trần với Dzu đã hẹn hò nhau gần một tháng. Tiếc là Dzu đã lùng sục từ  trang đầu tới trang cuối trong blogs của Phạm Trần tịnh không tìm ra một tấm chân dung của người đồng nghiệp; ngay cả avatar cũng chỉ là một dòng sông vắt ngang qua đại ngàn của nội tâm Phạm Đình Sơn gời gắm mà thôi.


phamtran | 27/05/2008 07:41
gửi tặng anh HTT

 

chơi giữa lũng sâu
phamtran | 25 May 2008 14:56

 

 

phía trước núi
phía sau cũng là núi
liếp núi này kế liếp núi sau
một đại ngàn xanh
một vòng ôm của núi

 

lũng giữa vùng sâu
chim chóc tụ
những nếp nhà gỗ tạp phên pheo
gá mình ven con suối
mà nụ cười trong vắt
nghiêng ngả rớt xuống ché rượu cần

 


tôi lạc trong màu xanh
huyền hoặc của rừng già

 

PT

( PT biết anh có nhiều trải nghiệm và nhiều bài thơ hay ở núi PT gửi anh bài này em viết sau buổi lang thang vùng núi Khánh Vĩnh Khánh Hòa. Chúc anh vui)

 

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

 

LỜI CẢM CỦA LÃNG DU HỒ-  HTT:

 

Đã gần một tháng “Chơi giữa lũng sâu” của Phạm Trần nằm trong computer của tôi là cũng gần một tháng tôi luôn mắc nợ Phạm Trần cuộc chơi trong lũng núi.

Nợ gì cũng nặng lòng nợ cuộc chơi trong lũng núi chờm chợp chiêm bao chỉ thấy bốn bề núi giăng núi bủa. Cảm giác bị vây bủa giữa ngàn trùng huyễn hoặc rừng già vòng vọng gọi nhau qua tiếng hú mòn chiều là cảm giác bao trùm của cả bài thơ trùm xuống tôi món nợ tình đời với chim chóc tụ lung sâu với phên nhà gỗ tạp ché rượu cần với giọng cười trong vắt ngả nghiêng thấp thoáng cả dáng ngựa sải qua cầu… món nợ nhắc tôi nhớ ra rằng:

 

Vỗ gươm mà hét
Nghiêng bầu mà hỏi:
Trời đất mang mang
Ai người tri kỷ ?
Lại đây cùng ta
Cạn một hồ trường!

 

Có vẻ như tôi còn mắc nợ hình ảnh ấy của tráng sĩ ‘tiếu ngạo giang hồ” trong thế giới cũng vô cùng vô tận của  internet mà càng cảm hơn khi Phạm Trần đã khái quát đã khẳng định cái chất “trần” rất “phạm” của anh. Và có vẻ như với hình ảnh người tráng sĩ của thời đại computer vỗ gươm nghiêng bầu lấy web site của cả thế giới này làm bầu bạn lần này Phạm Trần đã dẫn tôi vào cuộc chơi giữa lũng núi rất ảo và rất thực rất say và rất tỉnh rất thảnh thơi và cũng rất nặng lòng.

Đã là thơ thì có thể từ một câu đến nhiều câu. Bài thơ hay không phụ thuộc vào số lượng câu của nó bài thơ hay là cái tình trong thơ nhắn gởi. Bài thơ hay còn là sự quyến rủ bởi những cái mà ta rất khó có thể gọi tên cho chính xác. Cũng như khi ta cảm ra một giọt nắng rất đẹp ta biết nói làm sao về vẻ đẹp mê hồn của nó được đây. Đẹp là khái niệm thuộc về một phạm trù rất cảm tính.

 

phía trước núi
phía sau cũng là núi
liếp núi này kế liếp núi sau
một đại ngàn xanh
một vòng ôm của núi

 

Tôi đọc và tôi cảm ra ngay cái đẹp của lũng sâu giữa trùng trùng những liếp núi. Phạm Trần không gọi là dãy núi bởi anh nhận ra sự chở che của núi điệp điệp trùng trùng nó như những liếp dậu vòng tay chở che và ôm lấy thung sâu bắt đầu cho một cuộc chơi có sự hào phóng của thiên nhiên vững chải ngàn đời nâng đỡ.

 

lũng giữa vùng sâu
chim chóc tụ
những nếp nhà gỗ tạp phên pheo
gá mình ven con suối
mà nụ cười trong vắt
nghiêng ngả rớt xuống ché rượu cần

 

Từng câu thơ ngắn như cắt lát gọn gàng mạnh mẽ dứt khoát về cảnh về tình dẫn ta vào một cuộc chơi hào sãng phóng khoáng đến mê lịm giữa những gì  rất đỗi thiên nhiên và cũng rất đỗi cuộc đời. Chim chóc là thiên nhiên. Con suối là thiên nhiên. Còn nếp nhà gỗ tạp phên pheo tiếng cười và ché rượu cần thì hẳn nhiên là rất đổi cuộc đời. Lũng giữa vùng sâu giữa bốn bề trùng trùng núi giăng núi phủ tưởng là hoang hoang miên dại đâu có ngờ lại say lịm cùng nụ cười trong văn vắt. Liên tưởng đẹp như ru ta vào giấc mơ sơn nữ. Cái hay của thơ thường là ở gợi ra những ảnh hình hư hư thực thực như thể tiếng cười trong vắt ấy ngả nghiêng rớt xuống ché rượu cần xui  ta uống xui ta say xui ta lịm đi cùng cuộc chơi thấm đẫm ân tình.

 

buổi chiều màu lam
tiếng hú gọi nhau vòng vọng
trên cầu treo
chiếc cầu sải qua sông dáng ngựa

 

Không gian thơ được ôm trọn trong vòng tay của núi thời gian thơ thoắt đã