hạnh phúc bạn bè tôi- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

hotinhtamphoto

Sáng nay khi tôi cùng anh bạn đang ngồi soạn phác thảo kịch bản film tài liệu tôi nhận được thông tin người bạn lính của tôi vừa ra thăm Phú Quốc. Anh nói vì biết tôi đang đau chân nên không rủ đi cùng. Ôi trời ơi là tiếc. Góc thân yêu nhất của tôi về tổ quốc là những dải biên thuỳ heo hút là những hòn đảo giữa trùng khơi. Bỏ lỡ bất cứ một cơ hội nào để đến được những nơi xa xôi ấy tôi cũng tiếc hùi hụi. Chạnh chút gì khuâng khuâng tôi ngồi gõ bài thơ “hạnh phúc bạn bè tôi”.

More...

quần đảo mặt trời lên- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket


Sáng ngày 14.4.2011 cả đoàn chúng tôi ai cũng dậy sớm để chuẩn bị chia tay với Trạm ra đa 625 mặc dù đêm qua hầu như tất cả mọi người đều thức tới qúa nửa đêm để tham dự sinh hoạt lửa trại với các chiến sĩ ra đa hải quân. Riêng tôi tôi đâu có ngủ. Tôi với Văn Hoàng nhiếp ảnh đã thức trắng với anh Học(sĩ quan kĩ thuật máy ra đa) anh Muộn(sĩ quan Quân Y của Trạm) bởi vậy tôi không hề có khái niệm về thời gian tôi chỉ biết là trời đã sáng.

 

Khi tôi rửa mặt xong đang đứng vươn vai giữa sân tôi nghe tiếng anh Đàn(Phạm Văn Đàn) thiếu tá chỉ huy chính trị của Trạm nói:

 

- Chú ngồi uống nước. Cháu vừa pha xong.

 

Nghe tôi hỏi Thám thức chưa Đàn nói còn sớm cứ để nó ngủ thêm chút nữa. Đêm qua quá vui nó uống hơi bị nhiều khoẻ như trâu còn gục nữa là nó. Thế đấy. Thám là thượng uý trưởng Trạm năm 1995 tốt nghiệp ra trường được điều ra công tác tại đảo Phú Quốc mới lĩnh lương được hai lần đã có lệnh  điều về đảo Hòn Đốc sống ở đây cho đến hôm nay. So với đồng đội kể như Thám cũng là cựu binh của đảo.

 

Đàn mời tôi điếu thuốc rồi nói tôi có dịp cứ ra với đảo lên Trạm sống với anh em rồi cứ lang thang muốn viết gì thì viết đảo Hòn Đốc còn nhiều cái hay lắm. Khi Đàn đang nói thì Kha nhiếp ảnh bước tới vỗ vỗ lên vai tôi chỉ về phía đài ra đa.

 

Trời ạ! Vầng mặt trời đỏ như quả cầu lửa thấp thoáng sau những quầng mây ưng ửng chín màu đỏ hồng pha ráng vàng rườm rượm đẹp như một bức tranh sơn dầu. Như vậy là bình minh đã lâu mà tôi không nhận ra điều ấy. Cũng phải thôi vì chúng tôi không ở dưới chân núi mà chúng tôi sống trên đỉnh núi bốn bề bị vây bủa bởi lau sậy và những tàng cây um tùm.

 

Chao ôi là mặt trời trên đỉnh núi giữa trùng dương. Tôi biết nói gì đây. Tôi biết nói gì đây.

More...

ơ hờ tháng Năm- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket


 

altTháng 5 có với tôi bao nhiêu kỉ niệm. Nhớ và nhớ và nhớ. Quên và quên và quên. Day dứt. Cắt cứa. Bổi hổi. Bồi hồi. Xốn xang. Rạo rực. Đăm đắm. Vòng vọng… Nhiều lắm! Chiều lập hạ. Em không cắn hạt dưa mà em cắn móng tay. Đêm lập hạ. Vạt cỏ hăng hăng nát nhàu một triền núi. Sông Công trôi thổn thức. Mơ mờ trăng suông cây gạo đứng bần thần. Hình như có tiếng chim gua khảm khắc ở đâu đó. Gió từ hồ núi Cốc gió về. Đùng đục tiếng còi tàu phía ga Phổ Yên. Ba ngày sau tôi nhập ngũ. 31 tháng 5 năm 1972. Mang theo nỗi nhớ tháng 5 tôi xa em biền biệt…

More...

trẻ em trên quần đảo Hải Tặc- Vịnh Hà Tiên- Kiên Giang. thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket

Trưa ngày 13 tháng 4 năm 2011 tôi với Thái Hồng Minh Nhật và Hà Ngọc Trảng cùng anh Hai anh Chín chị Út và cháu Thanh đặt chân lên đảo Hòn Đước nơi có mười mấy nóc nhà của ngư dân sinh sống. Với quần đảo Hải Tặc đảo Hòn Đước như vậy cũng được coi là một đảo lớn. Đảo lớn với chỉ mấy chục người sống trần mình cùng biển mặn. Vì chân đau không theo kịp bạn bè nên tôi một mình tụt lại phía sau cố lê từng bước trên con đường mòn quanh co theo mép biển hai bên rậm rạp cỏ lau luồn lách dọc theo vệ rừng của đảo. Nhìn hút lên những tàng cây cổ thụ với những nhánh cành vặn vẹo vì gió biển tôi vừa đi vừa ái ngại nghĩ rằng đảo vắng thế này thì trẻ con ăn học ra sao.

 

Thốt nhiên tôi nghe có tiếng người rất nhỏ.

 

- Con chào chú ạ!

 

Giật mình đưa mắt nhìn tôi nhận ra phía trước cách chừng vài mét có cô bé nhỏ như cái nấm mặc quần xanh có hai sọc dọc loại quần thể thao của nhà trường áo thun trắng lưng đeo cặp học trò chân đi dép nhựa trắng đang đứng trên con đường mòn ý như đợi nhường đường cho tôi. Chao ôi là thương. Ở đâu ra một cô bé dễ thương thế này. Suốt từ sáng tới giờ khi ghé thăm đảo Hòn Ụ tôi có gặp được đứa bé nào đâu vì nghe nói ở quần đảo Hải Tặc này nhiều hòn đảo chỉ có một vài gia đình hay chỉ duy nhất một gia đình như ở đảo Kiến Vàng; thậm chí một vài hòn đảo tới hôm nay vẫn hoàn toàn hoang vắng.

 

Quá bất ngờ trước sự hiện diện của cô học trò bé bỏng. Tôi đứng sững một lúc rồi bước tới ôm cháu vào lòng bắt chuyện làm quen với cháu. Té ra trên đảo có một lớp học với mười mấy học sinh tiểu học gì đó chênh lệch nhau mỗi đứa chừng vài tuổi sức học và lớp học cũng khác nhau nhưng tất cả đều học chung với nhau cùng một lớp.

 

Thế rồi có thêm một chú bé nữa cũng trên đường đi học về cũng đứng lại chào tôi. Rồi từ đâu đó một cậu bé đầu trần chạy tới. Chúng xúm lấy tôi ríu rít hỏi tôi đủ điều. Rằng tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tôi có ở lại đây chơi với chúng hay không? Vui quá! Cảm động quá! Tôi đã phạm vào một sai lầm tai hại là chỉ lo hỏi chúng tên gì mấy tuổi học lớp mấy nhà ở đâu có mấy anh em đi học có xa không?... Mà quên mất một điều rất quen với thói quen báo chí của tôi là hỏi về ngôi trường hỏi về thầy cô của chúng.

 

Chuyện đã lỡ rồi. Bây giờ ngồi nhớ lại. Tôi cứ nao cả lòng.

 

HTT

More...

quần đảo Hải Tặc- quần đảo mặt trời- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket

Ngọn gió thổi về Bãi Nam Bãi Bắc

Em cùng tôi trên Hòn Đốc chiều nay

Hoàng hôn bần thần chín cả đôi tay.

Câu hát tự ngàn xưa dội về như lửa

Lý cá Ông cho tình người chất chứa

Lau lách dốc đời buông lưới một vòm sao.

htt

More...

quần đảo Hải Tặc bức tranh xanh- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

alt

Sau một ngày uống thêm hai liều thuốc cơn đau nhức của tôi đã bớt đi nhiều cọng thêm vào đó là tôi đã được ngủ vùi suốt ngày chủ nhật rồi luôn cả buổi  chiều thứ hai nên đêm 18 tháng 4 tôi đã đủ sức thức đến sáng 19 viết xong một bài ký 5052 chữ chuẩn bị giao nạp  cho Trại sáng tác về biển đảo của tỉnh. Thấy còn khoẻ trong người tôi viết luôn bài thơ này để có cái post lên tặng bạn đọc blog của tôi- bởi lẽ những bài viết chính tôi không thể đưa ngay lên blog. Của ăn của để là vậy đấy. Mong các bạn thông cảm!

More...

quà tặng của Chúa hay truyện sống với người pygmy của hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

alt

Khi nghi lễ linh thiêng khấn bái thần đất thần trời thần rừng thần mưa gió sấm chớp kết thúc từng đoàn người già trẻ lớn bé hớn hở đưa chúng tôi về ba cái lều cọ đã được dựng lên từ lúc nào ấn chúng tôi vào đó rồi đóng cửa lại bằng những tàu lá cọ đã được kết thành tấm.

Sau một hồi tù và u u kéo dài họ bỏ mặc chúng tôi ở lại với túp lều của mình.

More...

Cổ tích một chuyện tình có thật ở quần đảo hải tặc- hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

alt


Chuyện kể rằng thuở ấy có hai người trai gái yêu nhau nhưng cả hai bên họ hàng không một ai chấp nhận. Để son sắt thủy chung với lời thệ nguyền vàng đá đôi loan phụng đã xuống thuyền tìm ra hoang đảo yêu nhau và sinh cơ lập nghiệp. Trải qua thời gian năm tháng trải qua muôn vàn khổ ải phải đối mặt với thiên nhiên hà khắc với cướp biển dữ dằn đôi vợ chồng không hôn thú cuối cùng đã trở thành ông bà “chúa đảo” với con cháu đùm đề suốt cả một vùng quần đảo nhỏ ở Tây Nam.

HTT

More...

rét tháng ba rét gọi nàng Bân- thơ hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Tiện ích upload ảnh miễn phí  không cần đăng ký! | up.anhso.net

RÉT THÁNG BA RÉT GỌI NÀNG BÂN

 

Tháng ba thơm mùa xoài hay thơm mùa tóc em? Thơm làm vậy!
Rét nàng Bân về ngòn ngọt hay ngòn ngọt môi em. Ngọt từ dạo ấy.
Câu ca dao nghiêng tím chiều. Em nghiêng tím hồn anh.
Con cu ngói bay về cánh ướt đẫm trời xanh
Anh ướt đẫm lời em hương cỏ đồng bổi hổi.
Tháng ba tí tách bếp than hồng. Đêm từng đêm gió thổi.
Lời võng đòng đưa chao điệu lý lu là
Anh hái sao trời kết nên vòng nguyệt quế tháng ba.
Em còn nhớ con đường ta đi hung đỏ màu cỏ may ngút mắt?
Lối về núi Huỳnh Mai giã biệt chiều se sắt.
Giêng hai qua rồi. Rét nàng Bân rét gọi tháng ba xanh.
Gởi lại cho em duyên nợ chưa thành
Anh ôm chặt vòng tay tháng ba. Gọi tên em đi mãi.

Dzu

More...

Vậy là xuân! Vậy là xuân! Vậy là xuân!

By Hồ Tĩnh Tâm

bông trabng đỏ và zippo của hotinhtam (18)

Vậy là Xuân

 

Vậy là xuân. Vậy là xuân. Vậy là xuân.
Lão Dzu thoắt cái đã lục tuần
Ngoảnh lại đất trời chà chà tím
Trông lên năm tháng ối ối xuân.

Chưa sạch nợ nần Dzu vẫn Dzu
Quẫn quanh vẫn với thím vịt bù
Khắc khẩu thành ra khắc đủ thứ
Mà duyên mà nợ mới bỏ bu.

Ba cái nhì nhằng đã vứt xong
Từ nay nhẹ gánh cảnh đèo bòng
Tang bồng hồ thỉ tha hồ nhé
Đời mà. Vạn dặm cứ rêu rong.

Dzu

More...