Truyện từ Nguyễn Thế Truật Dzu gởi tặng bạn đọc

By Hồ Tĩnh Tâm


TRUYỆN RẤT NGẮN: CON THẰN LẰN

 Đây là một câu chuyện có thật ở Nhật Bản.
 Một người Nhật muốn sửa lại ngôi nhà đôi chút nên đã phá bức tường đi.
Nhà ở Nhật thường có một khoảng rỗng nhỏ giữa các bức  tường gỗ. Khi phá những bức tường người đó nhìn thấy một con thằn lằn bị mắc kẹt vì có chiếc đinh từ phía ngoài đóng dính vào chân nó.
 Người ấy nhìn thấy vậy thế nên rất thương cảm nhưng cũng hết sức tò mò vì khi kiểm tra chiếc đinh anh thấy nó được đóng từ khi mới xây tức là từ 10 năm nay rồi.
Chuyện gì đã xẩy ra vậy?
 Con thằn lằn sống như thế ở một khoảng trống trong tường trong suốt 10 năm không hề xê dịch. Một điều tưởng chừng như quá dị thường thậm chí là không thể.
 Và anh ta đã tự hỏi làm sao con thằn lằn sống suốt 10 năm mà không hề đi một bước nào vì chân nó đã bị đóng đinh.
Anh ta tạm ngừng làm việc ngồi một góc quan sát con thằn lằn xem nó làm gì và có gì để ăn.. Một lúc sau không biết từ đâu xuất hiện một con thằn lằn khác miệng ngậm thức ăn bò về phía con thằn lằn mắc kẹt.
 Không biết con thằn lằn mang thức ăn tới có họ hàng gì với con thằn lằn mắc kẹt hay chúng
 cùng một gia đình? Nhưng nó đã mang thức ăn tới trong suốt 10 năm. Không mệt mỏi không từ
 bỏ hy vọng. Và nếu như người Nhật kia không phá bức tường thì không biết sự yêu thương
 này còn tiếp tục đến bao giờ?
 Trong một xã hội đầy đủ những tiến bộ về công nghệ thông tin sự tiếp cận của chúng ta đối với thông tin ngày càng nhanh hơn liên lạc ngày càng dễ hơn. Nhưng khoảng cách giữa con người với nhau... dường như mỗi ngày một xa hơn….

More...

ANH THÂN YÊU thơ của Thái Hồng

By Hồ Tĩnh Tâm

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

 

anh thân yêu

thái hồng

 

 

 

anh . người đàn ông của em

một thời trong nhau mê đắm

ngọt ngào phút trăm năm

ngày không còn ngày của hôm qua

anh bây giờ đã khác

chỉ mỗi con tắc kè lẫn thẩn

nhai hoài điệp khúc già

chỉ mỗi con bửa củi

gục gặc đến chán chê

chim theo mùa di cư

qua bao nhiêu là miền

dẫu là đất ấm

rồi cũng theo đàn bay

lang thang dời du mục

chàng lãng tử đa tình

chợt khi nào nhìn lại

nơi nhỏ nhoi góc khuất

thấy lòng thật thà thương em

trắc ẩn

 

 

Cớ chi người không đưa qua sông

sao vẫn dậy trong lòng tiếng sóng

bèo mây có chi trông mong

rằng tình cờ

chút tình cờ run rũi

trên đường qua trời đã khiến xui

 

 

không Lọ Lem nên khg hoàng tử

dặn lòng như thế có khi vui

nhung sao gió mang chút đìu hiu

đem ngơ ngẩn nhớ

chiều trông ngóng chiều

&n