7 tháng 5 Điện Biên và đến Lương Y Huỳnh Thanh Quang trị bệnh

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket

7 tháng 5 Điện Biên và trị bệnh

 

Sáng 7 tháng 5 (2011) mới 6 giờ sáng Hà Ngọc Trảng đã điện cho tôi.

 

- Anh ở nhà phải không? Em đưa vợ đi chợ xong em đến chở anh đi thầy thuốc.

More...

mỗi ngày thêm một niềm vui- hotinhtam

By Hồ Tĩnh Tâm

Photobucket

Hôm qua 4.5.2011 bà xã nhắc vào trường chào cờ đầu tháng. Bả đi  rồi tôi mới dẫn xe ra nhưng đạp hoài xe không nổ máy và vì ráng sức nên xương bánh chè chân trái đau nhức tới trào nước mắt. Con bé nhà bên cạnh nó nói hay xe chú hết xăng. Mở nắp bình xăng kiểm tra thì y như rằng con bé nó nói đúng. Nghỉ một lúc cho khỏe tôi quyết định dẫn xe đi kiếm chỗ bán xăng lẻ. Thế nhưng đi cả trăm mét vẫn không thấy ai bán xăng lẻ mà chân trái vì ráng sức đẩy xe nên đau  nhức đến không chịu nổi. Nhìn thấy anh sửa xe quen tôi ghé vào nhờ anh ta dẫn giùm cái xe đến cây xăng bên kia cầu cách khoảng ba trăm mét. Anh ta chẳng những giúp đẩy xe giùm tôi còn kêu đứa cháu chở tôi đên nơi. Vì vậy khi tôi vào tới trường thì lễ chào cờ đầu tháng đã xong. Chẳng biết làm gì nên tôi vào phòng hành chánh ngồi nghỉ uống nước.  Khi tôi ngồi xuống ghế thấy một cô gái cứ nhìn tôi cười. Trời ạ Kim Cương mà tôi không nhận ra. Cô em trách tôi khi anh vào cửa em đã chào mà anh cứ tỉnh bơ chán anh thiệt. Thế đấy đang đau nhức chân trái nên tôi có để ý gì đâu hơn nữa tôi đâu có ngờ là Kim Cương lại đến trường tôi xin việc.

Để xin lỗi cô em gái tôi mời Kim Cương đi ăn sáng và gọi điện mời luôn người bạn trai của Kim Cương và em trai của Kim Cương. Khi Khương đến anh ta kêu thêm bò xào cháo gà tre và gọi bia tới tấp. Tôi chỉ có trong túi hai trăm ngàn nên cũng hơi chột bụng. Cái thằng này mà kêu kiểu vầy chắc mình chỉ có nước kí sổ. Ấy vậy mà khi tàn cuộc Khương lại đòi trả tiền với lý do lâu rồi không gặp ông anh. Có bốn anh em mà trả gần năm trăm ngàn chứ ít gì.

More...

Dzu đi cù lao Bình Hòa Phước Long Hồ

By Hồ Tĩnh Tâm

 


Ngày 6.6.2010 Dzu đang dạyở thao trường thì nhận được điện của Hà Ngọc Trảng. "Em có hai người bạnở Di Linh xuống thăm. Anh sắp xếp 2 giờ chiều đi cù lao chơi". Vậy là Dzu xin nghỉ một buổi bởi lẽ công việc của Dzu chủ yếu là dạy lý thuyết trên lớp khi sinh viên ra thao trường thì Dzu chỉ có nhiệm vụ theo giỏi việc học tập của các em.

More...

buổi gặp gỡ với đông y Lê Kì Quán và anh Trần Văn Viên

By Hồ Tĩnh Tâm

z


ANH TRẦN VĂN VIÊN VÀ ĐÔNG Y LÊ KÌ QUÁN

More...

một ngày bình thường của Hồ Tĩnh Tâm

By Hồ Tĩnh Tâm



Dzu giữa ngày thường

More...

những suy tư sau khi dự đám giỗ nhà láng giềng

By Hồ Tĩnh Tâm




bàn thờ ông già anh Bình
người láng giềng của Dzu tại phường 9 TP Vĩnh Long

More...

Hồ Tĩnh Tâm thăm gia đình anh Lại Thế Cơ tại Q12 TP Hồ Chí Minh

By Hồ Tĩnh Tâm


Dzu và gia đình anh Lại Thế cơ tại Q12 TP Hồ Chí Minh

More...

thứ bảy- và câu chuyện về những cây đàn của tôi

By Hồ Tĩnh Tâm



Tôi bắt đầu câu chuyện này từ kỉ niệm về cây sáo allto mà mẹ mua tặng tôi tại quận 5 thành Phố Hồ Chí Minh. Đó là vào năm 1980 khi mẹ từ Hà Nội vào Sài Gòn chuẩn bị lo tổ chức cho đám cưới của tôi với Huyền Trang tại Thanh Đa Bình Thạnh TP Hồ Chí Minh. Bấy giờ tôi vừa học xong đại học trong túi rất ít khi có tiền. Trong một lần cùng mẹ đi mua đồ cưới cho tôi trên tầng lầu một cửa hàng bách hóa lớn ở quận 5 tôi đã nhìn thấy mấy cây sáo bằng nhựa của Nhật và tôi không thể nào dời bước chân được nữa. Biết tính tôi mẹ đã mua tặng tôi cây sáo allto ấy với giá hơn 50 đồng(lúc đó lương chuyển ngành đi học của tôi là 57 đồng). Nhờ vậy mà gia tài khí nhạc của tôi lúc đó đã có: 1 cây ghita yamaha 1 cây kèn melodia do chú Hải tặng 1 cây mandoline của Nga do chị Dung tặng 1 cây kèn armonica của Pháp do chú Hải tặng. Cả 1 cây phong cầm 60 bát cũng do chú Hải  tặng. Ngoài ra tôi còn có một cái máy ghi âm ricordeus thâu thanh bằng băng cối loại nhỏ một cái máy ảnh canon-cũng do chú Hải tặng. Gia tài của một chàng sinh viên vào thời điểm những năm trước 1980 như vậy cũng là khá lắm; ấy là chưa kể lúc đó ba tôi còn mua tặng tôi một cái xe đạp của Pháp một cái đồng hồ titoni chị Dung cho tôi một cái bàn là Liên Xô một cái thau nhôm loại lớn của Liên Xô mẹ gởi tặng tôi cái phích Rạng Đông.
Thế nhưng tôi chỉ thích vậy thôi chứ về khí nhạc thì tôi rất dở khả năng chỉ có thể tấu được giai điệu chứ không thể biểu diễn. Lúc đó tôi viết ca khúc cũng là viết cho vui viết để chép ra tặng những người tôi yêu thích. Như ca khúc "Em là con chim hoang dã" tôi viết  tặng Huyền Trang và nó trở thành kỉ niệm  tình yêu của tôi với bà xã Huyền Trang bây giờ.

More...

đường đi bộ đến trường của Hồ Tĩnh Tâm

By Hồ Tĩnh Tâm


Đây là con đường mà thỉnh thoảng tôi vẫn thường đi bộ tới trường

More...